Biết hỏi ai khi không biết gió thổi về đâu Ta hỏi ta chắc rằng không có câu trả lời Nỗi buồn bao năm dài có mấy ai hiểu thấu Nên đời ta cứ phiêu du mòn mỏi rã rời
Hàng rào hoa ven đường vào cổng Lý Môn hơi ủ nhàu vì những cơn gió nam hừng hực nóng. Tâm lặng lẽ lén nhìn người đi khuất bóng, bao năm chưa đối diện người. Tâm tư ngủ yên với cảnh đời goá bụa. Những đêm cô đơn, những ngày thui thủi khiến Tâm phai nhòa bao khao khát yêu thương. Hạnh phúc lang thang theo tháng ngày xa xôi mà ráo đâu đó dòng lệ khô. Người như một ông cụ lểnh khểnh tìm về. Một vòng tay ôm đùa nghịch thay cho câu chào hỏi gặp nhau. Người vẫn loáng thoáng nét giễu đời ngang tàng như hồi còn thanh niên.
Trăng ngà vành vạnh non ca Ta đi đuổi gió hái sao cho nàng Mười lăm, mười sáu xuân sang Ta đi tìm tuổi hồng hoang mịt mù Đôi tay nâng trái Thiên Thu Em như bóng núi sương mù vây quanh
Chiều tàn nàng đi về xóm nhỏ. Sau một ngày mỏi mê ở chợ, đôi chân rã rời, lê từng bước trong cái lạnh tê tái cuối đông. Ngày tàn năm đến... đều đặn như tiếng thở dài của cuộc sống. Từ lúc theo chồng đến giờ, đã có hai mặt con một trai một gái. Nàng đã kiếm sống vất vả ở cái chợ huyện buồn tênh này. Chồng nàng quanh quẩn với ruộng lúa vườn tược. Cày sâu cuốc bẩm mà kinh tế chẳng khá giả gì. Mái nhà ngói cùng khu vườn của cha mẹ chồng khi mất đi để lại cho hai vợ chồng nàng. Mái ngói rêu xanh ủ dột, mưa xuống thì chổ rỉ nước,chổ nhỏ từng giọt lênh láng trong nhà. Từ sáng sớm đến sẩm tối nàng cặm cụi ở chợ. Chỉ khi về với gia đình chồng con là nàng lại tan đi bao khó nhọc.
Từ em cũng bỏ tình đi con chim thôi hót khúc si mê hành từ em thôi dạ cũng đành ta ngu ngơ lạc giữa vành trời đen từ em cửa hẹp cài then ta lang thang mặc cho đêm trở mình