Tháp Chăm trầm mặc trong chiều
Cô đơn đứng đó dưới nhiều phong ba
Tàu buồn bỏ lại sân ga
Về đâu người hỡi ngã ba Phú Tài
Những người da đỏ bị bỏ rơi
trong những cánh rừng rậm
ở idaho
Những người da trắng bị bỏ rơi
trong những cao nguyên núi đá
lạnh lẽo montana
Bão năm ấy ta bỏ quê đi miết
và năm nay trời đất lại cuồng phong
khi những con thuyền không còn bến đậu
thì tang thương bồi lở cũng mặc lòng
tặng Nguyễn Vũ Nhã
Nhân có người quen hỏi
những cô em môi hồng
những cô em má đỏ
giờ có còn hay không ?
Pleiku ngày rét mướt
cà phê,không cà phê
bốn mươi năm bạc tóc
xa xôi một đường về
xoài mít dừa cau (*)
Phía nam kia núi rừng trùng điệp
đời cháu con là xoài mít dừa cau
ông cha treo bụi ớt trên cái nồi bể
rừng mắm chạy dài tận mũi cà mau
Khi bức bách tìm chỗ dung thân
có chén cơm ăn giếng trong mà uống
lập miếu đình để có nơi thờ cúng
trồng cây đa để người đi xa biết đường về
Dựng vợ gã chồng lâu ngày thành chòm xóm
bà con thăm nhau khi tối lửa tắt đèn
đốt nén nhang lúc đến mùa giỗ chạp
cháu con ngọt bùi ăn tán đường đen
(*) Chữ của nhà văn Bình Nguyên Lộc
25.08.2024
Huỳnh Minh Lệ
Huế tháng tám vàng ươm màu nắng lụa
Anh trở về qua phố vắng ngày xưa
Đồng Khánh còn e ấp tiếng dạ thưa
Thu trong mắt lung linh màu hạnh ngộ
Bụi đỏ ở đây chẳng phải bụi đỏ trường sơn
ta đi cầu thực chẳng có chi hờn
gái phương nam nói cười rổn rảng
bụng dạ ngay chừ thấy vẫn hơn !
Có đêm nào buồn như đêm nay...
Lặng lẽ chờ nhau suốt một ngày
Một ngày...đâu chỉ mười hai tiếng
Trăng lạnh...đêm về...nghe mắt cay..
Đời bây giờ còn ai đọc hán nôm
bà ve chai chắc mua vài ngàn một ký
quốc tử giám mấy con rùa say lúy túy
tấm bia nào cũng phải ngã nghiêng