Hình một ông sư hay sư ông dưới đây với chiếc xe gắn máy, áo quần, mũ, dép, xách tay, và kể cả cái khẩu trang cũng màu vàng thật sự quá rực rỡ và quá đặc biệt! Đặc biệt vì màu vàng được sử dụng một cách sai lầm chỉ với mục đích trình với ”đời” rằng đây là một… nhà tu!
Tại làng kia, trong một gia đình nọ có ông cụ già sống với con trai, nàng dâu và hai đứa cháu nội lên 8 và 6 tuổi. Cụ già, mắt đã kéo màng, chỉ trông thấy lờ mờ, tai gần như điếc và hai đầu gối thường rung chạm vào nhau. Không trách gì mỗi lần ngồi vào bàn cơm với con cháu cụ thường ăn uống vụng về, con trai và con dâu rất lấy làm khó chịu và xấu hổ, nên sau cùng họ quyết định cho cụ ngồi ăn một mình trong góc nhà gần lò sưởi. Nàng dâu chỉ cho cụ một muôi cháo trong cái chén bằng sành cũ kỹ. Cụ già chỉ biết tủi thân mắt đẫm lệ nhìn con cháu vui vẻ ở bàn cơm.
Tôi bước vào đời với một giấy thế vì khai sinh bằng tiếng Pháp, trong đó có ghi "fils de parents inconnus": con của cha mẹ vô danh. Lần đầu tiên tôi biết họ tên mình đúng như được ghi trong khai sinh là khi tôi đọc danh sách học sinh thi vào trung học. Trước đó, người ta gọi tôi là A-Ki. Ðến bây giờ tôi không biết vì sao tôi có cái tên đó, phải chăng vì vào thời ấy, người ta có thói quen đặt tên chó là Ki, hay vì không biết tôi xuất xứ từ đâu nên hỏi là "À Qui ?"Câu nói của vị bác sĩ: “Bà bị bệnh tiểu đường”, có 5 chữ thôi, đã thay đổi tất cả! Người bệnh thấy họ bị đưa vào một đời sống khác, một xã hội khác ngay trong môi trường và cuộc sống bình thường nhất của mình. Trong lúc nầy họ không còn thấy mình được sống như xưa bởi vì hiện thời họ bị mang một căn bệnh khó chữa trị. Tiểu đường đúng là một căn bệnh không thể chữa lành/dứt hẳn được, vì thế ta nhìn vào nó với tính cách khẩn trương. Có người sẽ vì buồn rầu lo lắng đã tạo cho mình những hoảng hốt rồi chán nản. Họ trở thành thờ ơ với những gì không nên thờ ơ và rồi dần dần bị đưa vào một tình trạng trầm trọng hơn, khi những biến chứng của căn bệnh nầy lần lượt xuất hiện. Cuối cùng họ phải sống với nó như một bất hạnh vĩnh viễn của cuộc đời.
Thế rồi một hôm, mấy người trưởng lão trong làng tìm cách giải hòa cho hai bác nông phu ấy. Sau khi đã tìm đủ mọi cách, cuối cùng họ đề nghị với một trong hai người ấy: tốt hơn ông nên đi gặp Thiên Chúa. Người ấy hỏi lại?
- Tôi đồng ý, nhưng phải đi gặp Thiên Chúa ở đâu chứ?
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình an thật hoàn hảo.