Linh Tinh

altHình một ông sư hay sư ông dưới đây với chiếc xe gắn máy, áo quần, mũ, dép, xách tay, và kể cả cái khẩu trang cũng màu vàng thật sự quá rực rỡ và quá đặc biệt! Đặc biệt vì màu vàng được sử dụng một cách sai lầm chỉ với mục đích trình với ”đời” rằng đây là một… nhà tu!

Ngày xưa khi đi giáo hóa, Đức Phật quấn trên người một tấm tảo y (là một mảnh vải màu vàng cam, loại vải rẻ nhất tại Ấn Độ dùng để bọc thi hài người nghèo khi mai táng). Đức Phật đi chân đất, tay ôm bình bát khất thực để tiếp xúc với mọi người mà truyền giáo pháp cứu nhân độ thế.

Xem tiếp...

Một phụ nữ Việt sống mạnh khỏe không bệnh tật, ngoại trừ việc thỉnh thoảng bị nhức đầu đau bụng cảm cúm theo bệnh thiên thời. Chị làm việc rất tháo vát. Năm nay chị tròn năm mươi. Con cái đã lớn và có gia đình, đã ở riêng. Chị thuộc loại người gọn gàng không mập, còn rất khỏe mạnh chưa cảm thấy mình già, bởi vì Chị vẫn sinh hoạt và làm việc bình thường không có gì thay đổi. Bỗng dưng Chị thấy mình trở nên uể oải, thỉnh thoảng bị chóng mặt và hay bị mệt. Nghĩ rằng đó là triệu chứng của người lớn tuổi Chị không để ý. Nhưng rồi sự mệt mỏi cứ kéo dài nhất là cái vụ chóng mặt thường xảy ra nhiều hơn.

Xem tiếp...

alt

“Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ của tôi được... Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được.” (Lc 14, 27 & 33)

Đức Giêsu đã nói những lời trên với đám đông đang đi theo Ngài để nghe Ngài giảng dạy, Ngài đã khẳng định một cách rõ ràng, không úp mở, một tiêu chuẩn, một sự chọn lựa rõ rệt cho những ai muốn làm môn đệ của Ngài, muốn bước theo con đường cứu độ.

Hàn Mạc Tử, một con người tài hoa, một thanh niên Việt Nam đang trong lứa tuổi tràn đầy sung mãn về sinh lực, công danh, sự nghiệp và tình yêu, đã mau mắn lắng nghe lời mời gọi của Thiên Chúa trước nghịch cảnh của cuộc đời và sẵn sàng bẻ quặt đời mình theo một lộ trình mới.

Xem tiếp...

Alisima đã hoàn toàn thất vọng. Ông đi đến một nhà thờ, đến trước một tượng Chúa chịu nạn, rồi than thở, kể lể và trách Chúa vì những thảm kịch cứ liên tục đổ xuống trên ông như cơn lũ khủng khiếp. Kho tàng khổng lồ chứa đầy hàng hóa của ông đã bị một toán cướp tấn công, cướp phá và đốt cháy rụi. Rồi sau khi đứa con của ông đã từ ông thì những đầy tớ không chịu đựng nổi những khó khăn gian khổ cũng bỏ ông ra đi. Người vợ đau ốm của ông ngày một còm cõi và đi dần đến cái chết nhưng ông cũng chẳng còn tiền cho bà chữa bệnh và cũng chẳng có tiền để mua thuốc cho bà uống dù chỉ để cầm chừng.

Xem tiếp...

altTại làng kia, trong một gia đình nọ có ông cụ già sống với con trai, nàng dâu và hai đứa cháu nội lên 8 và 6 tuổi. Cụ già, mắt đã kéo màng, chỉ trông thấy lờ mờ, tai gần như điếc và hai đầu gối thường rung chạm vào nhau. Không trách gì mỗi lần ngồi vào bàn cơm với con cháu cụ thường ăn uống vụng về, con trai và con dâu rất lấy làm khó chịu và xấu hổ, nên sau cùng họ quyết định cho cụ ngồi ăn một mình trong góc nhà gần lò sưởi. Nàng dâu chỉ cho cụ một muôi cháo trong cái chén bằng sành cũ kỹ. Cụ già chỉ biết tủi thân mắt đẫm lệ nhìn con cháu vui vẻ ở bàn cơm.

Xem tiếp...

Mạnh Thường Quân là người giàu có, ông cho nhiều người vay mượn tiền. Một hôm ông sai người quản lý là Phùng Nguyên sang đất Tiết đòi nợ. Trước khi đi, Phùng Nguyên hỏi: “Ngài có muốn mua gì không?”.  Mạnh Thường Quân trả lời: “Anh xem thứ gì nhà mình chưa có thì mua về”.

Khi đến đất Tiết, Phùng Nguyên cho gọi tất cả con nợ tới và bảo rằng: “Các ngươi nợ bao nhiêu, Mạnh Thường Quân đều tha cho cả”.  Rồi chẳng tính vốn tính lời, đem văn tự ra đốt sạch.  Khi trở về, Phùng Nguyên nói với Mạnh Thường Quân: “Nhà ta không thiếu thứ gì, có lẽ chỉ thiếu ‘ơn nghĩa’ thôi. Tôi đã mua ‘ơn nghĩa’ ở đất Tiết cho ngài rồi. Tôi chắc là đẹp ý ngài”.

Xem tiếp...

altTôi bước vào đời với một giấy thế vì khai sinh bằng tiếng Pháp, trong đó có ghi "fils de parents inconnus": con của cha mẹ vô danh. Lần đầu tiên tôi biết họ tên mình đúng như được ghi trong khai sinh là khi tôi đọc danh sách học sinh thi vào trung học.  Trước đó, người ta gọi tôi là A-Ki.  Ðến bây giờ tôi không biết vì sao tôi có cái tên đó, phải chăng vì vào thời ấy, người ta có thói quen đặt tên chó là Ki, hay vì không biết tôi xuất xứ từ đâu nên hỏi là "À Qui ?"

Hết trung học, tôi đi vào cuộc đời trong tình trạng tứ cố vô thân.  Tôi thi vào Ðại Học Sư Phạm khoa Pháp Văn vì đó là nơi để tôi có thể trốn đi lính, được hưởng học bổng, mà lại khỏi phải học hành gì cả, vì tôi vốn là một học sinh từng đứng nhất lớp về môn Pháp Văn khi còn ở Yersin, một trường trung học công lập Pháp ở Ðà Lạt.
 

Xem tiếp...

Câu nói của vị bác sĩ: “Bà bị bệnh tiểu đường”, có 5 chữ thôi, đã thay đổi tất cả! Người bệnh thấy họ bị đưa vào một đời sống khác, một xã hội khác ngay trong môi trường và cuộc sống bình thường nhất của mình. Trong lúc nầy họ không còn thấy mình được sống như xưa bởi vì hiện thời họ bị mang một căn bệnh khó chữa trị. Tiểu đường đúng là một căn bệnh không thể chữa lành/dứt hẳn được, vì thế ta nhìn vào nó với tính cách khẩn trương. Có người sẽ vì buồn rầu lo lắng đã tạo cho mình những hoảng hốt rồi chán nản. Họ trở thành thờ ơ với những gì không nên thờ ơ và rồi dần dần bị đưa vào một tình trạng trầm trọng hơn, khi những biến chứng của căn bệnh nầy lần lượt xuất hiện. Cuối cùng họ phải sống với nó như một bất hạnh vĩnh viễn của cuộc đời.

Xem tiếp...

Chuyện kể rằng từ một quần đảo nọ, có hai bác nông phu luôn kình địch và tìm cớ gây chiến với nhau. Chỉ cần một sự xích mích mất lòng nho nhỏ cũng đủ làm cho họ gây gỗ với nhau, đời sống của cả hai càng ngày càng thêm bất hạnh, không những chỉ cho hai người ấy mà thôi, nhưng còn làm cho bầu khí của dân làng cũng thêm nặng nề nữa.

Thế rồi một hôm, mấy người trưởng lão trong làng tìm cách giải hòa cho hai bác nông phu ấy. Sau khi đã tìm đủ mọi cách, cuối cùng họ đề nghị với một trong hai người ấy: tốt hơn ông nên đi gặp Thiên Chúa. Người ấy hỏi lại?

- Tôi đồng ý, nhưng phải đi gặp Thiên Chúa ở đâu chứ?

Xem tiếp...

Ngày xửa ngày xưa có một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình an. Nhiều họa sĩ đã cố công vẽ những bức tranh tuyệt đẹp để trình lên vua. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh đó nhưng chỉ thích có hai tấm và ông phải chọn lấy một.

Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình an thật hoàn hảo.

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tài Liệu
Số bài viết:
6
Đạo và Đời
Số bài viết:
34

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay640
Hôm quaHôm qua1009
Tổng cọngTổng cọng1966693

Đăng Nhập