"Ừ thì em cứ đi". Âm thanh của tiếng nói anh dửng dưng pha lẫn nỗi chua chát nào đó. Tôi mang âm vọng ấy suốt gần ba mươi năm. Nơi xứ người xa lạ, cuộc sống lôi mình vào cơn bão. Những phút rảnh rỗi tôi lại ngồi co mình như con mèo nhỏ lạc loài. Nhớ làm sao vòng tay anh nhẹ nhàng dắt nhau đi trong những cơn gió heo may trở lạnh. Một bàn tay choàng vai ấp ủ truyền hơi ấm. Cứ thế tôi anh đi như đi trong cõi mù sương bảng lãng không bờ bến.
Nếu thật lòng em muốn anh về với biển Để đứng trên đồi thi nhân mơ màng sông nước Quy Nhơn Anh sẽ làm ngọn gió nồm ôm giấc mộng Tây Sơn Hiến đời anh để biển trong xanh mãi mãi
Biết hỏi ai khi không biết gió thổi về đâu Ta hỏi ta chắc rằng không có câu trả lời Nỗi buồn bao năm dài có mấy ai hiểu thấu Nên đời ta cứ phiêu du mòn mỏi rã rời
Hàng rào hoa ven đường vào cổng Lý Môn hơi ủ nhàu vì những cơn gió nam hừng hực nóng. Tâm lặng lẽ lén nhìn người đi khuất bóng, bao năm chưa đối diện người. Tâm tư ngủ yên với cảnh đời goá bụa. Những đêm cô đơn, những ngày thui thủi khiến Tâm phai nhòa bao khao khát yêu thương. Hạnh phúc lang thang theo tháng ngày xa xôi mà ráo đâu đó dòng lệ khô. Người như một ông cụ lểnh khểnh tìm về. Một vòng tay ôm đùa nghịch thay cho câu chào hỏi gặp nhau. Người vẫn loáng thoáng nét giễu đời ngang tàng như hồi còn thanh niên.
Trăng ngà vành vạnh non ca Ta đi đuổi gió hái sao cho nàng Mười lăm, mười sáu xuân sang Ta đi tìm tuổi hồng hoang mịt mù Đôi tay nâng trái Thiên Thu Em như bóng núi sương mù vây quanh