Nhiều người rõ ràng đang là mồi ngon của một tình trạng nghịch lý. Đó là đêm ngủ đủ giờ, thậm chí ngủ mê là khác, nhưng sáng dậy vẫn mệt mỏi như kéo cày suốt đêm. Cảm giác nặng nề, mỏi mệt, chán chường tiếp tục kéo dài suốt ngày. Chẳng những thế nạn nhân lúc nào cũng buồn ngủ cho dù uống cà-phê nhiều lần để ráng tỉnh táo. Khỏi nói dông dài cũng hiểu số đối tượng này khó có thể học tập, lao động, tư duy với hiệu quả như mong muốn.
Căn phòng ngủ toàn một màu hồng, cả đôi dép vải mang trong phòng cũng thế. Tam Hạ sửa lại một cánh hoa cắm lệch rồi xoa tay thích thú.
Đây là lần đổi nhà thứ ba của họ. Và chắc hẳn là căn nhà cô thích nhất, vì nó mang tên cô. Shika đã mua ngôi biệt thự xinh xắn này để cho đời sống lâu dài của họ. Ông để cô trang trí theo sở thích và Tam Hạ đã để ra nhiều ngày tìm mua những món theo ý thích của Shika mà ông không hề biết. Cô muốn dành cho ông một sự ngạc nhiên. Đó là châm ngôn của Tam Hạ. Cuộc sống luôn luôn đổi mới và những bất ngờ thích thú. Cô tìm dịp để tạo niềm vui, khác hẳn cuộc sống trầm tư đơn độc của Shika từ trước tới giờ. Ngôi nhà là một món quà đáng giá, nhưng đáng giá hơn là hạnh phúc đến trong ngôi nhà đó.
Vậy mà đã qua rồi nguyên tiêu, qua rồi cả tháng giêng, mọi việc dường như đã trở lại với " một ngày như mọi ngày", cùng những tất bật, bận rộn lẫn với những mệt mỏi của cuộc sống, và thế là một năm nữa lại lặng lẽ trôi qua đời tất cả chúng ta, phải thế không anh, quả là chẳng có gì có thể níu lại thời gian.
Còn mấy ngày nữa là hết năm. Năm mới đến rồi, lòng tôi thắt lại, hồn rổng không lãng đãng như lạc vào chốn vực sâu nghìn trùng kỷ niệm. Khói sương của hơn bốn mươi năm hiện về trong lạnh lẻo đìu hiu. Người ơi sinh nhật người nhằm vào ngày đầu năm. Tôi chưa hề quên, tôi chưa bao giờ bỏ sót một cây đèn cầy mừng sinh nhật. Bốn mươi cây nến dở còn đây trong chiếc hộp gổ người tặng tôi ngày chia ly. Còn chiếc ly ngày sinh nhật cuối năm bảy lăm, tôi gói kỷ bởi nét son môi người còn vương trên ấy. Đời qua nhiều gian nan, chân đi mòn mỏi trên biết bao dặm đường kiếm sống, tôi giử lấy,ôm ấp nó như bảo bối trong đời.
Anh thương yêu, Mới đó mà ngày đã tàn, tháng đã tận, và chúng ta đã cùng trải qua ba trăm sáu mươi lăm ngày của một vòng quay, biết bao vật đổi sao dời chỉ trong một năm phải không anh, biết bao bạn bè đã đi xa vĩnh viễn, có những người chưa kịp nói lời từ biệt, và cả những người đang chuẩn bị may áo cưới bỗng dưng lại biến thành áo tang như vụ 14 người thiệt mạng ở San Bernadino hồi đầu tháng này phải không anh
Buổi sáng thức dậy sớm, co mình trong chiếc áo jacket rộng thùng thình, bên cạnh là điếu thuốc và ly café đen không đường đắng ngắt và hình như cũng đang dần nguội như đời mình trong buổi hoàng hôn. Tiếng hát Quỳnh Giao, cô ca sĩ hiền hòa và bé nhỏ với nụ cười giống như tên thật của cô :" Đoan Trang", đang ngân lên trong căn phòng nhỏ của Nguyễn " Ta như sương cao, mà người như hoa sâu, ta dối gian nhau nên nát nụ hôn đầu, tình đi từng bước trên đầu gió, gieo xuống lòng nhau ôi từng hạt thương đau . . . ", lời thơ trong bài Tình Sầu của Du tử Lê được Phạm Duy phổ nhạc với điệu buồn như xé lòng người khiến bất chợt Nguyễn nghe như mắt mình cay cay khi nhớ đến Hoàng đang ở khung trời xa xa đó