Nơi tôi làm việc ... có những ngọn đồi thoai thoải , rộng hàng trăm mẫu . Cứ mỗi độ đông về , sau những cơn mưa đầu mùa , cỏ non bắt đầu cựa mình xanh biếc vùng trời là từng đàn ngỗng trời cả hàng ngàn con từ phương Bắc vượt ngàn dặm về trốn lạnh . Đàn ngỗng trời mà còn nhớ nơi đề về hàng năm ... huống gì người Việt tha hương . Nhưng về rồi , hai ba tuần lại thấy bồn chồn trong dạ vì những đổi khác không tên ...
Trong thành phố Lillé- nơi Mercell đang sống , nguời ta đã cho dựng đến bốn bức tượng lớn nhỏ của ông tại các công viên và ngay ngã tư trung tâm dẫn vào phố chính. Cả nước, tượng của Mercell cũng đã dược trưng bầy tại các cửa ngõ chính trên các trục đường liên tỉnh lên đến con số 12 trong gần bốn mươi năm nay. Dầu vậy, không ai biết Mercell đã sống trong cô độc và khổ đau trong nhiều chục năm-lặng lẽ làm việc đêm ngày nơi khu láng trại ngoại ô cho những bức tượng sẽ được mang đi trưng bầy đây đó trong nước-nhất là trong các dịp tổ chức triển lãm mỹ thuật điêu khắc quôc tế.
Những trận mưa không dứt trút xuống nơi này một cách dai dẳng, cuồng nộ nhưng bình yên, êm ả, không làm se sắt da thịt như những ngày tuyết phủ, cái lạnh như òa vỡ khi cơn mưa úp chụp xuống vạn vật, mấy cành thông ngã ngửa ngã nghiêng, vươn dài trên lối đi về như nàng vệ nữ xoãi dài gót chân khi kết thúc một bản tình ca êm ái.
Ông đang ở đâu? Ông ở nơi nào? Sao không về để đi tìm KN với Em? Sao nỡ để Em tìm kiếm lẻ loi một mình?... Thế mà có lần Ông nói là Ông yêu Em, bất cứ lúc nào Em cần là sẽ có Ông bên cạnh. Em đang cần sao Ông không đến? Sao Ông không về?...
Bao nhiêu năm dài trôi qua, bây giờ thì Em đã hiểu được thế nào là một tình yêu, thế nào là một hạnh phúc, thế nào là nửa vòng tròn của mình như có người đã viết... Cái nửa vòng tròn đó nếu gặp nhau, ăn khớp với nhau nó sẽ lăn dài suốt cuộc đời... còn không, nó sẽ tự tách ra. Đó! Ông thấy không? Sao Ông nỡ mang cái nửa vòng tròn của Em đi?...