Người ta sống ở đời chắc chắn là “nhân vô thập toàn”, được cái này thì mất cái kia, không ai hoàn hảo cả. Ấy vậy mà khi nhìn lên, chúng ta luôn thấy mình yếu kém, thua thiệt so với trang lứa, bạn bè nên thường mặc cảm, tự ti về chính bản thân mình.
Mặc cảm, tự ti là những tâm lý tiêu cực, nếu không chuyển hóa, lâu ngày sẽ khiến chúng ta thiếu tự tin, có thể trở nên bi quan chán nản với cuộc sống. Do đó, mỗi người cần lắng lòng nhìn lại, nhìn thật sâu, nhận diện một cách rõ ràng về chính mình và mọi người xung quanh để thấy rằng những ưu điểm của mình và người chưa hẳn là hay và những khiếm khuyết của mình và người cũng chưa hẳn là dở.
Đêm đã khuya lắm nhưng Vũ vẫn còn thao thức nghĩ tới Thu Loan. Những kỷ niệm êm đềm xuất hiện trong đầu như một cuốn phim quay chậm làm Vũ bồi hồi, xót xa. Vũ cố lắc đầu xua đuổi nhưng hình như càng cố gắng các hình ảnh lại càng thêm đậm đà, cuối cùng Vũ thở dài vùng dạy, ngồi vào bàn viết mở email của Loan đọc lại thêm một lần:
“…Em xin nghỉ phép hai tuần. Lúc này em đang ở với chị Thục dưới Santa Anna. Em đang khóc vì hối hận và nhất là vì nhớ thương anh. Nếu anh tha thứ cho em thì chỉ cần anh gọi em ở số cell mà anh đã biết, em sẽ về quỳ dưới chân anh, xin anh thương sót và để cho em yêu thương chăm sóc anh suốt đời. Nếu anh không gọi em sẽ không trở về, sẽ bỏ việc, và dù không biết đời em rồi sẽ ra sao. Tất cả đều vô nghĩa nếu không có anh…”
Trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường. Nhưng cuộc đời dài thế, có trăm ngàn ngã rẽ, kiểu gì cũng có người phải rẽ trước. Và thế là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể không bao giờ gặp nữa. Có những người, khi đi lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ...
Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường, mỗi người đi cùng ta một đoạn đường, đều có ý nghĩa với ta.