Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ, có một bà mẹ tính tình hiền lành như cục đất. Bà luôn chăm chỉ làm ăn nhưng vẫn nghèo. Sống một thân một mình, bà buồn lắm. Nhiều lần bà cầu nguyện giàng cho bà một đứa con để sớm hôm tuổi già...
Một hôm, trên đường từ rẫy về, bà bị lạc đến một khu rừng lạ. Ðói và khát khô cổ mà bà vẫn chẳng tìm ra thức gì để ăn và uống cả. Bà lả người đi.
Gia đình nọ có 3 thế hệ: ông - cha - cháu, người ông và cháu đều là tiến sĩ trong khi ông bố lại không có bằng cấp gì. Chính vì thế mà ông bố thường hay bị bố và con mình cằn nhằn, mỉa mai. Một hôm trong bữa cơm, hai ông cháu lại cằn nhằn như thường lệ. Ông bố tức quá đập bàn đứng dậy, chỉ mặt thằng con quát:
Thằng Bobby ngồi ưỡn cái bụng phệ trên chiếc ghế ở quầy rượu nheo nheo mắt hỏi Sean. Cái lối nheo mắt của Bobby kèm theo tiếng “xếp” bỡn cợt nghe thật đáng ghét. Tiếng kèn saxo réo rắt của người nhạc công da đen đang nhắm mắt thả hồn vào bản nhạc vẫn không át được tiếng reo đều đều gợi cảm của những đồng kim khí rơi loảng xoảng xuống ô vuông ngay dưới dãy máy đánh bạc. Đôi lúc đâu đó có tiếng người hét rú lên khi thắng lớn ở một ván bài xì-lác hoặc ở quầy roulette làm mọi người đổ dồn mắt về một phía.