Một cậu bé chạy đến bên bà mẹ đang chuẩn bị bữa ăn tối, cậu đưa cho bà một tờ giấy với hàng chữ cậu mới viết. Sau khi lau tay, bà mẹ cầm tờ giấy lên đọc :
Người dáng bước bơ vơ của bầu trời hải đảo Tóc bồng bềnh trến nếp trán ưu tư Những ngón tay dài ướp trọn mấy ngàn thu Mà men sáng trong xanh mầu trăng vời vợi
Hơi thở mới nguyên của đồng tiền mừng tuổi Tôi nhìn người ngóng đợi mắt lên ba Người về đây có phải tự trời xa Với nét mắt vòng cung của cầu vồng che mưa nắng ?
Tôi đang theo học trường Nữ Trung HọcTrinh Vương, trường của ma-sơ trên đường Gia Long phố Qui Nhơn. Khác với trường Nữ Trung Học Công Lập ở đầu đường Nguyễn Huệ thành phố biển QN vào khỏang những năm cuối thập niên 1969-1970. Lớp học chỉ toàn con gái. Chúng tôi thường chuyền cho nhau những tập giấy pelure màu hồng, màu xanh... chép tràn những bài thơ tình mộng mị nhất của các tác giả nổi tiếng thời bấy giờ như Nhất Tuấn, Nguyên Sa, Nguyễn Tất Nhiên... Thơ tình của Nguyên Sa luôn được tôi chép nắn nót tặng các bạn.
(Nhân dịp lễ Mother's Day, xin thương tặng mẹ và tất cả những người đã làm mẹ lời tâm tình này như một bó hoa tươi trong ngày lễ mẹ.)
"Anh ơi, anh ơi...mình có con rồi" đó là giọng rất vui của mẹ nói với ba, sau khi nhìn thấy kết quả của thử nghiệm thai. Đúng vậy, tôi đã hình thành trong bụng mẹ cách đó hai tuần. Sự hiện diện của tôi đã làm cho cơ thể mẹ thay đổi, tôi cũng thay đổi rất nhiều thói quen và tánh tình của mẹ. Tôi "bắt" mẹ phải ăn trong lúc đêm khuya, khi mọi người đang yên giấc và đôi lúc còn làm cho mẹ nôn ói, cáu gắt với mọi người, chắc mẹ mệt lắm! Nhiều khi tôi nghịch ngợm đá lung tung làm mẹ phải giật mình, tôi mỉm cười khoái chí... Mẹ nói với tôi: "Con à, để cho mẹ yên được không?" Tiếng của mẹ nghe ngọt ngào và êm tai quá. Những lúc như thế tôi cố gắng ngồi yên không phá nữa, nhưng có những lúc vì muốn nhắc nhở mẹ về sự hiện diện của mình, tôi đá "giò lái" mấy cái làm mẹ giật nẩy mình.
Khi không lòng não nùng buồn Tình xưa trở giấc nghe hồn nhói đau Người xưa tưởng đã từ lâu Ngủ yên trong cõi thâm sâu nghìn trùng Ngờ đâu người vẫn ngại ngần Hiện về trong giấc ngủ mùi đớn đau
Anh thương yêu,
Mới đó mà đã ba mươi lăm năm trôi qua, kể từ lần cuối cùng chúng mình gặp nhau lân đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ở vùng biển vắng, vùng biển chỉ tòan là những người lính thất thần vừa cùng với đơn vị từ những vùng cao nguyên di tản về, sau nhiều năm xa cách Ba mươi lăm năm trôi qua rồi mà em không sao quên được bữa cơm ăn cùng với anh ở nơi đơn vị anh rút về; chưa bao giờ trong đời mình em có thể tưởng tượng ra những bữa cơm như thế- Những hạt gạo mốc xanh, những con khô chiên khi bỏ vào miệng đã mủn ra như bột và những cọng rau lang chấm mắm nêm đã trở -
Một vị ẩn sĩ kia đã từ lâu sống kham khổ trong sa mạc. Ông vốn là người có nhân đức, hiền lành, nhưng có chứng bịnh hay quên. Người ẩn sĩ tìm đến một nhà đạo sĩ khôn ngoan hơn để bàn hỏi về chứng bệnh hay quên của mình.
Sau khi nghe lời khuyên bảo khôn ngoan, người ẩn sĩ sung sướng ra về. Nhưng khi về đến nhà thì đã quên hết tất cả những lời khôn ngoan ấy. Hôm sau, người ẩn sĩ lại tìm đến nhà đạo sĩ để nghe lại những lời khôn ngoan ấy. Dọc đường, người ẩn sĩ lại quên hết mọi sư. Cứ như thế, ngày này qua ngày khác, ông ta nghe rồi lại quên. Nản lòng thất vọng, ông quyết định không đến tìm gặp nhà đạo sĩ nữa.
Minmin yêu dấu, Trong những lúc tâm hồn đang bị xúc động vì một vài bối cảnh bên ngoài, tạo nên những áp lực trong tâm hồn em, em lại muốn viết cho anh và giờ đây anh đang trên con tàu xuyên đại dương anh có biết rằng trong lúc anh đang đùa vui cùng gió biển, một mình ngắm hoàng hôn xuống bên vùng trời xa xăm nào đó ...Bên này em đang vật vã vì những bức xúc của cuộc đời, nỗi buồn luôn là đề tài bất tận và không bao giờ cạn kiệt trong em... Em đã viết lại những nỗi uất ức của cuộc đời mình lên giấy , những niềm đau, hận tủi đã bọc kín cuộc đời em, không bao giờ nó lìa xa em , trong lúc thức cũng như khi an giấc, những hãi hùng của một trang sách cũ đã được đóng cất kỹ càng trong tủ sách cuộc đời mà em không dám lật mở, ngay cả với anh, mỗi ngày em viết cho anh nhưng cũng không dám hé môi.
Minmin yêu dấu, chỉ còn hai tuần nữa là em được trở về với quê hương, trở về với những dấu yêu xưa...Ở đó đang có biết bao là bạn bè đang đợi chờ, bước chân em trở lại sau bao năm trường xa cách...
Mỗi lần gọi điện thoại cho mỗi đứa là nói luôn mấy tiếng khi nào máy nóng lên hay trong máy báo hết tiền mới thôi dứt, thường tụi em kể cho nhau nghe những chuyện bây giờ, chuyện ngày xưa, chuyện các con, chuyện riêng tư và những chuyện không tên tuổi và cọng thêm những tiếng cười không thôi dứt...và khi nào phần cuối tụi nó cũng hỏi em về chuyện chúng mình...
Thân xác chúng ta thường mang những vết sẹo, hậu quả của những lần bị trầy trụa, té ngã... Có những vết sẹo gợi lại cả một khung trời thời kỷ niệm, nhắc nhở cả một thời mến yêu. Dù vui hay buồn thì cũng là chuyện đã qua. Hôm nay vết sẹo làm thân thể ta kém đẹp, nhưng không làm ta đau như xưa kia.
***
Bạn thân mến! Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay thuật lại rằng: Khi Đức Giêsu phục sinh hiện ra thăm các môn đệ, Ngài giúp họ nhận ra Ngài nhờ những vết sẹo. Ngài cho họ xem những vết sẹo ở tay và cạnh sườn. Những vết sẹo nói lên một điều quan trọng: "Thầy chính là Đấng đã bị đóng đinh và đâm thâu; Thầy đã chết nhưng Thầy đã thắng được cái chết. "