Mỗi ngày vào trang nhà TV đọc thơ văn của bạn bè gần như trở thành một thói quen. Cũng nhờ trang nhà này mà các cựu học sinh của Lasan và Trinh Vương biết đường để “tung cánh chim tìm về tổ ấm”.
Mấy hôm trước, tôi cũng mở trang để đọc tiêu khiển thì bỗng nhiên những tấm hình mới đưa lên khiến tôi lặng người: đám tang của frère Guillaume, một thời làm Giám học tại Lasan Bình Lợi Qui nhơn. Thêm một frère nữa từ giã cõi đời. Lớp thầy dạy chúng tôi vào cuối thập niên 60 trôi dần vào dĩ vãng. Đang khi chúng tôi đang níu kéo lại hình ảnh ngày xưa của một ngôi trường cũ thì hình ảnh của các frère lại rơi rụng và lùi dần vào quá khứ. Lứa tuổi của các frère ở tuổi 40 khi dạy dỗ chúng tôi đến nay cũng đã hơn bát tuần.
Không biết từ bao giờ, tháng năm nào mà Miên lại quen biết cặp vợ chồng già ấy, điểm nhấn đặc biệt của họ luôn đi vào trí nhớ dễ dàng nhất là hình dáng của họ, một sự tương phản rõ rệt về chiều cao của một căp vợ chồng người Châu Á.
.Người chồng thì cao quá khổ, dễ chừng ngày còn trẻ ông phải cao hơn 1m75 , vầng trán caovà láng bóng ra tận ót, không thấy một sợi tóc nào, không biết cụ cạo đi cho mát hay vì những sợi bạc đã rụng dần theo thời gian vì cụ cũng đã ngoài tám mươi.