Đừng tưởng dễ bắt bí với câu hỏi “đố ai nằm ngủ không mơ” vì vẫn có người ngủ một lèo không mộng mị gì hết, hay nói đúng hơn, có chiêm bao nhưng không nhớ! Dễ ăn hơn là câu hỏi “đố ai chưa từng mất… ngủ?!” vì chắc mẻm là không sót người nào. Không lạ gì khi, chỉ nói riêng ở Đức vì biết đâu nói đó, mỗi năm người dân tiêu thụ không nhiều, chỉ tròm trèm một tỷ viên thuốc ngủ! Tất nhiên vì đó là giải pháp đơn giản, uống vào ngủ ngay, và vì thầy thuốc cũng không ngần ngại khi biên toa cho hài lòng khách hàng là thượng đế đang cần ngủ vài đêm trước cuộc sống ngày càng khó ngủ.
Năm tôi 17 tuổi gia đình tôi cư ngụ tại trại Du Sinh của thành phố Đà Lạt. Trại là những căn nhà ghép bằng thân những cây gỗ thông trên một ngọn đồi cho những người di cư từ Bắc vào Nam sau hiệp định Genève chia đôi đất nước VN.
Con dốc từ đường Hùng Vương lên Du Sinh gần như thẳng đứng. Buổi chiều đi học về tôi phải xuống xe tại chân dốc, dắt xe đi bộ hết con đường tráng nhựa lên tận đỉnh đồi, và trên con dốc đó ngày nào tôi cũng gặp Miêng.