Người lái đò và con thuyền nhỏ trên bến sông vẫn là hình ảnh thật buồn . ghi một nỗi khắc khoải trong lòng lữ khách sang sông một nỗi nhớ bãng lãng.
Hàng ngày tôi vẫn thường ngồi trên bậc tam cấp trước nhà vào mỗi buổi chiều về, lòng xốn xang ngóng đợi bóng Mẹ hiền .Mẹ tôi đó người đàn bà chân quê cần cù nhẫn nại, dầu dãi sớm chiều bương ba chợ trên ruộng dưới, lặn lội thân cò nuôi đàn con dại.
Sống đến từng này tuổi, tôi đã thuộc nằm lòng những điều nhân lễ nghĩa của các bậc thánh hiền. Tôi không dám tự hào đã thâu thập hết những tinh tuý của cha ông nhưng tôi biết tôi đang cố sống cho đúng phẩm cách con người, một người cha của hai đứa con, một người chồng góa vợ hơn mười năm. Sở dĩ tôi nói cố gắng vì cuộc sống không dễ như tôi tưởng lúc mới bước vào đời. Có những cám dỗ hàng ngày làm bước chân tôi run rẩy; sự bội phản lòng chung thủy đối với người vợ cũ, không sống đúng cương vị của người cha đối với con, và không giữ được sự công minh đối với những người chung quanh. Phải thú thật với quý độc giả đã có lúc tôi ngã quỵ nhưng tôi vẫn gắng đứng dậy, đi thẳng trên con đường mà bố mẹ tôi hằng dặn dò, dạy bảo. Cả đời tôi may mắn chưa làm một điều gì quá trớn để đến nỗi lương tâm tôi phải ray rứt, xấu hổ với vợ con, bè bạn.
- Chương 7 - Hai châu Ô - Lý - Một tấc lòng son Triều đình Đại Việt tranh cãi về hôn sự. Khắc Chung miệng lưỡi, ủ rũ Thăng Long, ngậm ngùi Đại Việt . * 1. Cho dù ngày tháng lê thê 2. Bước thời gian dẫu nặng nề cũng qua 3. Bốn lần mai rụng thềm hoa 4. Lời hôn ước cũ lân la đến kỳ