Cơn gió Thu năm nay đến chậm, nơi chỗ tôi đang ở , bây giờ như rụt rè bẽn lẽn ...Vẫn là chút gió heo may cuốn theo vài chiếc lá vàng bay , những chiếc lá đỏ thắm màu thời gian, cơn gió ập vào cánh cửa sổ mở hé, chập choạng chút gió Thu vờn khua làn tóc rối...Tôi chợt cúi đầu ngăn một tiếng ho khan...
Chạm bàn tay kéo cánh cửa , giọt sương mai còn đọng trên vài chiếc lá , bỗng lạnh căm, chợt se sắt bàn tay run, cơn gió lạnh ập vào, làm lu lu chiếc kiếng soi trước mặt...Tôi hững hờ chùi tay lau chút hơi sương, không nhìn ngắm bóng mình trong gương buổi sáng nay ....để làm chi khi ngoài kia xao xác lá...những chiếc lá vàng bay bay nhiều quá chút hương Thu.
Những cơn mưa dầm dề dai dẳng ,cứ kéo dài triền miên từ ngày này qua ngày khác, suốt cả tuần lễ liền như vậy.Nước từ trên nguồn thi nhau cuồn cuộn đổ về các con sông.Cây rừng khô rơi rụng cũng thi nhau trôi ào ạt về xuôi.Lớn có, nhỏ có,củi quả là của quí cho dân vùng ven sông do ông trời ban cho họ. Nó trôi lềnh phềnh, rải rác trên khắp mặt nước, ai cũng có thể dễ dàng vớt được.
Ông Sự đã chuẩn bị xong cái xỏng,một ít dây buộc để chiều nay ông đi vớt củi.Chắc chắn ông sẽ kiếm được một mớ khá, tiện dành cho bà vợ ông nấu nướng trong suốt thời gian dài.
Lẽ ra mình viết cho các bạn từ mấy hôm nay nhưng cái computer của mẹ mình tự dưng ” bị khùng” hay sao đó, hễ cứ viết chữ bỏ dấu vào là tự nhiên nó bay mất tiêu phụ âm đứng trước mà lại thêm một nguyên âm không cần thiết kề bên, mẹ cũng đâm “ quặu” với nó, thế nên mình cũng không dám đụng tới nó luôn .
Chiều nay nhờ cậu Kế phết cho nó vài roi, lôi cổ nó về vị trí cũ chứ chữ nghĩa của nó cứ lang thang bụi đời kiểu này ai chịu đời cho thấu, cậu Kế mới chỉ cho nó một chưởng nhẹ là nó ngoan ngõan trở lại ngay, thế nên mình mới viết tiếp được cho các bạn đây
Cùng đến thăm những thảm hoa Fuji trải dài xa ngút ngàn và mềm mại như những áng mây ở Nhật Bản.
Ở Nhật Bản, loài hoa wisteria hay còn gọi là Hoa Tử Đằng, hoa fuji rất được yêu chuộng. Nếu như ở các nước Phương Tây, hoa hồng là biểu tượng của tình yêu thì ở xứ xở phù tang này Hoa tử đằng lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt. Chính vì thế mà ở công viên hoa Ashikaga, người ta đã cho trồng hẳn một rừng hoa wisteria để mọi người có thể thưởng thức và chiêm ngưỡng.
“Hướng Đạo một ngày là Hướng Đạo một đời”. Tôi đã nghe câu này từ rất lâu, từ cái ngày đầu tiên tôi tham gia phong trào Hướng Đạo. Và mới đây, sau 37 năm, rất tình cờ tôi có dịp nghe lại khi lần đầu nhận được những lá thư của bạn bè Hướng Đạo cũ. Một nhắc nhớ trong tôi một thời tôi đã đi qua. Tôi tham gia sinh hoạt HĐ rất ngắn ngủi, bắt đầu năm 1973 và đến năm 1975 là đứt gánh giữa đường. Dù ngắn ngủi như thế nhưng trong tôi là những kỷ niệm rất đổi ngọt ngào tôi không bao giờ quên được.