(Viết nhân kỷ niệm một năm ngày TV/LS sống chung một mái nhà)
Bài hát “Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài” kết thúc một câu nghe buồn não nuột: “Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm”. Thì cuộc tình nào chả thế! Lấy nhau không được đành để trôi vào dĩ vãng, lâu lâu hồi tưởng để nhớ lại một mùi hương.
Hồi nhỏ, gia đình tôi sống ở thôn quê. Tôi là anh cả trong một gia đình đông anh em. Làng tôi là làng An Thái (An Thái - An Vinh). Ở đó có một tập tục lâu đời, hễ nhà nào có giỗ hoặc tiệc tùng họ phải mời hàng xóm. Nếu nhà nào không đến dự được, họ phải đem thức ăn biếu nhà đó.
Tại X. tôi được Linh Mục Hiệu trưởng cho giữ chức giám thị của trường trung học S. Trường S. là một ngôi trường tư thục lớn vào bực nhất nhì của X. Trường gồm hai dãy lầu, dãy bên phải dành cho học sinh đệ nhất cấp, cũng là khu cho nam sinh. Dãy trái, tầng trên là các lớp đệ nhị cấp chung cho cả nam nữ, và các lớp đệ nhất cấp nữ sinh. Dưới lầu, ở phòng tiền đường trống, kế bên phải là phòng của Giám học, phòng Hiệu trưởng, cũng dãy này, phòng dành cho giáo sư được xây thêm bên cạnh.