Sinh hoạt ở miền quê tôi chỉ có vẻ tươi tắn, nhộn nhịp lên đôi chút khi có một gánh hát bội nào đó đến lưu diễn tại rạp Sao Mai. Buổi sáng gánh hát dọn đến, ngay buổi trưa cả xã đều đã biết tin. Ngoài chợ, bà con bàn tán về các diễn viên, kể cho nhau nghe về vở tuồng mà gánh hát sẽ diễn vào buổi tối… Mọi người đều có vẻ háo hức, sôi nổi, như họ đang có một niềm vui mới lạ nào chờ đợi.
Đức Giáo Hoàng (ĐGH) Benedict XVI đã làm thế giới kinh ngạc khi Ngài loan báo sự từ nhiệm (hưu dưỡng) ngôi giáo hoàng bắt đầu có hiệu lực từ ngày 28/2/2013.
Với chiều dài lịch sử hàng nghìn năm của giáo hội, ĐGH Benedict là một trong 9 vị thoái vị khi còn tại chức. (chiếu theo hồ sơ trong thư khố, đặc biệt trước thế kỷ thứ 5, thì không được chính xác cho lắm). Ngài là người đầu tiên thoái vị trong 600 năm gần đây: ĐGH Gregory XII thoái vị năm 1415.
Trên không những đám mây bàng bạc…mùa thu đã về, những cơn gió hiu hiu, những chiếc lá vàng rơi trên mặt đường rồi lăn tròn trên đường phố, vướng vít gót chân của những cô học sinh Trinh Vương trong mùa tựu trường.
Ngày khai giảng đã đến, cả đêm tôi loay hoay chuẩn bị cặp xách, áo quần. tôi ngắm đi ngắm lại bộ đồng phục trắng tinh treo trên giá, có lẽ mọi thứ đều phải mới hết thì mới vửa lòng bọn chúng mình. Tóc tôi cũng vừa cắt xong, dài chấm vai; một cây kẹp mới với một hoa nhỏ màu đỏ cài xướt một bên mái. Mọi cái tưởng như đã hoàn hảo nhưng tôi vẫn còn hồi hộp vì một lý do: tôi đang chuẩn bị tinh thần cho buổi học đầu tiên.
Sao không về lễ tình nhân, Để hai con tim ở gần nhau hơn? Để anh không nhớ tay thon, Thành con vượn hót đầu non mỗi chiều? Sao không về lễ tình yêu, Để anh phải nói thiếu điều vì em ...
Vậy là em đã thật sự bỏ anh và con mà ra đi rồi, đã hai trăm ngày trôi qua mà anh vẫn chưa hoàn hồn, vẫn chưa thật sự tin là anh đã không còn bao giờ được trông thấy em trên cõi đời bon chen, buồn thảm này nữa, những sáng thức dậy trễ vì tối hôm trước làm việc khuya, hai cha con anh tất tả đến quán cơm tấm, mua vội cho con hộp cơm để con vừa ngồi sau xe vừa ăn, trong lúc anh chở con tới lớp cho kịp, có khi con muốn ăn phở, anh lại quên không dặn người bán phở đừng bỏ hành lá vào tô phở của con khiến con vừa ăn vừa phải nhà từng cọng hành thật tội nghiệp, những lúc như vậy anh lại nhớ em vô cùng. . .