Kha đứng chờ Thủy ở sân trường nhưng không gặp, chỉ thấy Huỳnh-Mai cắm cúi đi một mình. Anh gọi: - Mai … Mai. Huỳnh-Mai ngơ ngác nhìn quanh, thấy Kha vừa vẫy tay vừa đi về phía mình. Mai mỉm cười: - Anh Kha! Kha hỏi: - Mai thấy Thủy đâu không? Mai lắc đầu: - Không thấy Thủy và Diễm-Chi tới lớp hôm nay.
( Tặng các cựu nữ sinh Trinh Vương, những người bạn thân thiết " trong giấc mơ" )
Có những giấc mơ không bao giờ có thật Nhưng vẫn hiện về trong giấc ngủ nhiều đêm Thấy được vui chơi đêm trăng sáng bên thềm Êm ả ,hồn nhiên cả một thời thơ dại
Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có một gia đình bá hộ nối tiếng giàu có nhất vùng. Người người nể phục, nhà cao cửa rộng, đồng ruộng thì mênh mông bát ngát, thẳng cánh cò bay, gia súc thì từng đàn, lúa chất đầy bồ, trong nhà không thiếu thứ gì, kẻ ăn người ở có tới chừng mấy mươi người. Cao lương mỹ vị ăn mãi không hết.
Khi xưa ánh nến tròn tháng tuổi ngọn sáng lung linh tỏa ấm gia đình giấc mơ làm mẹ là những đêm khó ngủ được đặt tên cho con mình hạnh phúc ngút ngàn thương