Ngày xửa ngày xưa của tôi không được như ngày xửa ngày xưa của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đâu. Chỉ giông giống chút này thôi “Đường qua nhà em nghiêng nghiêng sân nắng nghiêng mây hồng”. Không có “Đôi ta chung nón đôi ta chung đường”, mà cũng chẳng có “Lên sáu lên năm đôi ta cùng sách đôi ta cùng trường”, vì lên sáu lên năm như nhỏ “thị mẹt” gì đó…và tôi -- nhớ rồi… nhỏ Múp Míp, cái tên nghe rất “tượng hình”, “tên sao ngừ dzậy”-- và tôi chưa được cắp sách đến trường, bởi hồi đó đang có chiến tranh Việt Pháp.
Thói quen mỗi ngày của em, vẫn là ngồi một mình nhâm nhi ly cà phê nóng trước khi rời nhà đến chỗ làm .Sáng nay ngoài trời lất phất những giọt mưa, những giọt mưa phay pháy rơi mềm trên những cánh hoa Tường vi sắc hồng nũng nịu trong gió .
Hôm nay đã là những ngày bắt đầu của tháng Sáu, thời tiết oi nồng, có khi lên đến cả trăm độ, những cây cỏ trong khu vườn sau nhà em đã bắt đầu úa vàng , đang chờ những lon nước mát, cơn mưa phơn phớt trên bờ cỏ úa bỗng chớm vươn mình.
Cô Lan vật mình xuống giường la khóc ầm ỉ và lớn tiếng gào to: " Mầy là đồ vô ơn, bội nghĩa, tao nuôi mầy từ lúc mới 5 tuổi đến nay. Mầy nên vóc, nên hình mầy phản công ơn của tao chứ gì ?" Ông Khanh vốn ít là người ít nói- nay càng lặng lẽ hơn..Ông cảm thấy như mình đang bị kẹt vào hai vách tường- ông thường lơ đễnh bỏ đi hay chậm chạp tìm một việc gì đó để làm. - Ông chỉ muốn gia đình yên ổn, không có tiếng ồn- vì vậy lúc nào ông cũng nhường nhịn cô Lan-mặc cho vợ muốn làm gì thì làm! Thằng Tân đang run rẩy, tay nắm chặt thành ghế, mặt xanh như tàu lá- mếu máo : " con xin lỗi mẹ, con đã sai rồi, con không dám thế nữa…."
Khi anh đắm đuối hôn em Chúa ơi! Ai đó cũng thèm…như anh! Cỏ cây đờ đẫn quanh mình Gió xiêu vẹo gió, nắng đinh ninh vàng… Hoa ghen dưới nguyệt mơ màng Giòng sông ngừng chảy, núi bàng hòang quên !
Ông làm từ 4 giờ chiều đến 11 giờ đêm. Giờ giấc hơi tréo cẳng ngổng nhưng ông rất hài lòng vì ban ngày ông có thể theo học thêm tiếng anh và làm những công việc giấy tờ vào giờ hành chánh. Ông tìm được công việc này qua trung gian một người quen. Biết bao nhiêu người ước ao có một việc làm như ông dù đồng lương chỉ tạm đủ qua ngày. Ông đến xứ sở này khi ông không còn trẻ nữa. Cái tuổi gần 40 đáng lý ra là cái tuổi đã ổn định về công ăn chuyện làm, về gia đình, con cái. Vậy mà đùng một cái ông hiện diện nơi này, tay trắng và với một trái tim chảy máu. Xa lạ, bỡ ngỡ, lo âu, và một nổi buồn cứ xâm chiếm ăn mòn tâm trí ông.