Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy
Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?
" Em thả thuyền tình trên cõi thế Buông chèo, gác mái-bến cheo leo..."
Sương khóc thầm trong lòng, cô nén những giọt nước mắt không dám để nó tràn ra bờ mi. Vậy là chỉ còn hơn một tuần nữa người mà cô yêu thương, đặt hết niềm tin yêu còn lại trong đời cưới một cô vợ, mà cô dâu không phải là cô. Sương nhận được thiệp mời cưới của Phú cách đây hai ngày, và hai ngày qua cô sống như một cái bóng không hồn. Nhà Sương đông anh chị em, ai cũng có đôi, có cặp chỉ còn mình cô là vẫn một mình lẻ bóng thôi. Dù lòng rất đau nhưng cô vẫn phải cười, phải nói, phải giữ thái độ bình thường không để ai biết nỗi dằn xé trong lòng cô.
Ta giấu nỗi buồn trong chiếc khăn tay Không vơ vẩn như những ngày mới lớn Nắng hạ sao lặng thầm như niềm tin vỡ vụn Bỗng nghe hồn mình tan nát đến ngu ngơ!
1. Phia rầu! Bà nấu nầu phai Ăn cho phẻ phẩu đở mai đi làm Không đi thì ổng càm ràm Bả mò xuống bíp mà làm cho mau Gấu kia táng cấu thiệt đau Sưng bằng trái ẩu... thâu rầu chưng tui
Bốn giờ sáng, các phòng tập thể đã thức dậy xôn xao sửa soạn cho ngày thăm nuôi. Những cái hũ nhựa hết thức ăn được rửa sạch phơi khô từ mấy ngày hôm trước. Hôm nay là soạn đồ vào giỏ, sửa soạn quần áo để đi nhận quà và gặp mặt gia đình. Nhị Thu và Tam Hạ ra tập thể, ở hai phòng kế nhau, Thu ở cùng phòng với Út Xuân. Hai chị em tíu tít ôm nhau khi cô bước vào phòng 4. Xuân tìm lại được tình thương của mẹ ở người chị dịu dàng. - Chị Thu nè! Con bé đưa lên cái áo sơ mi nhăn nhúm, cái áo mà nó định mặc khi đi gặp mặt, Thu cười: - Lấy áo khác.