Ngày mai là đám cưới cậu Út tôi, trong nhà ngoài ngõ tấp nập những bà con xa láng giềng gần, chạy ra chạy vào , tiếng gà vịt kêu quang quác, tiếng heo kêu eng éc, không khí thật là nhộn nhịp và vui vẻ lắm.
Mấy đứa nhỏ chạy ra chạy vào, không khí nóng lên trong sự rộn ràng, chờ đợi, Nhất là cậu Út tôi, cái đầu mới cắt ca rê chân tóc còn xanh lè dưới chân ót, bộ bi-da -ma mới tinh xếp gọn đặt trên giường trong căn phòng ngày trước làm nhà kho nay sơn phết lại, giăng màng màu hường có cột giây nơ chỗ các màn cửa, trước cửa lại còn dán trên cánh cửa ba chữ màu đỏ chói "PHÒNG HOA CHÚC", ba chữ này tôi cứ đánh vần mãi mới ra, chốc chốc lại quên chạy vào đánh vần thêm mấy bận.
Cô y tá nọ hướng dẫn một chàng thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng âu sầu tới bên giường bệnh của ông già. Cô nói : ”Ông ơi! Con trai ông đã tới đây này!” Cô phải nhắc lại nhiều bận thì ông già bệnh nhân mới mở mắt ra nhìn. Ông bị ảnh hưởng thuốc mê và cơn đau nên chỉ nhìn thấy lờ mờ người thanh niên đứng bên bình dưỡng khí ở đầu giường. Ông giơ tay quờ quạng nắm lấy bàn tay người thanh niên, siết chặt, không rời tay ra như cần một sự an ủi.
Sáng nay lành lạnh, mùa thu thật sự đi về, nhưng lá vẫn còn xanh, cây bradford trước lối đi vào nhà Em vẫn chưa đổi lá, tất cả đối với Em lúc này sao xa lạ quá, tất cả không còn lôi cuốn Em nữa, hình như Em đang sống trong lãng đãng, trong mù mịt, trong sương khói, bởi tất cả đã vuột khỏi tầm tay em... quá khứ, hiện tại chẳng là gì nữa sao? không còn ý nghĩa gì nữa ư? Những lúc tuyệt vọng, những lúc xuống tận cùng của sự khổ đau, buồn chán, Em lại nhớ đến Ông, Ông lại hiện về trong tâm trí Em, làm Em thêm nhung nhớ, làm nước mắt Em đong đầy.