Một mình lầm lũi trong sân bay, mọi thủ tục coi như xong...tôi quay trở ra vẫy tay chào mấy đứa cháu và hai em học trò cũ đến tiễn cô giáo cũ, lòng bình yên , lặng nhìn những người thân không rõ nét, những người đang lố nhố bên kia khung cửa kiếng, cái cảm giác lâng lâng bay bổng, bàn tay đưa lên, bước chân lùi dần xa khung kính...chào các em, tạm biệt các em, tạm biệt Sai gòn, tạm biệt cái nóng khô cháy thịt da, tạm biệt những tấm lòng đã dài tay đón đưa tôi, trong thời gian hai tuần phù du mà tôi có mặt trên mảnh đất dấu yêu quê hương tôi...
Những bước chân tôi giẫm đạp sân ga Lầm lũi cạnh những mảnh đời xa lạ Những bờ vai ngập chìm cơn ngái ngủ Chỉ mình tôi tỉnh thức cõi bao la Sân ga rộn những vòng tay tao ngộ Siết đôi tay, quên bao nỗi phù du Xưa rời lớp...Hẹn nhau ngày hội ngộ Gặp nhau rồi,,, ,Sao vẫn cứ như xưa Kể nhau nghe , bao chuyện cũ cho vừa Bao nhung nhớ vỡ òa đêm thức ngủ
Nguồn: Đặc san Mừng 333 Năm Thành Lập và 75 Năm Cải Tổ Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn
Trong cuộc đời đi dạy của tôi, thời gian bảy năm dạy tại trường Trung Học Trinh Vương (do quý Soeur Dòng Mến Thánh Giá Quy Nhơn quản trị) đã cho tôi nhiều kỷ niệm đẹp nhất.
Đó là khoảng thời gian từ 1966 đến 1974. Tôi tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Huế năm 1963, sau hai năm dạy học tại trường Đồng Khánh đã xin đổi về Qui Nhơn, dạy học tại trường Cường Để cho gần gia đình. Thời bấy giờ, ngoài Cường Để và Nữ Trung Học là hai trường phổ thông công lập Qui Nhơn còn có các trường Trung học tư thục như Bồ Đề, Nhân Thảo, Tây Sơn, La San và Trinh Vương. Giống như trường Nữ Trung Học, Trinh Vương chỉ thu nhận các nữ học sinh, và do quý Soeur Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn quản trị
Nguồn: Đặc san Mừng 333 Năm Thành Lập và 75 Năm Cải Tổ Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn
Theo đám đông tôi bước vào bên trong căn lều vải – HỘI CHỢ XUÂN QUÍ MÙI 2003 – nơi trưng bày những gian hàng Tết. Từ những quầy bán thức ăn thuần túy Việt Nam đến những sạp sách báo trò chơi đâu đâu cũng đầy người. Tận sâu trong căn lều, một người đàn bà và một cô gái đang đứng tại gian hàng. Người đàn bà thấp nhỏ, thon gọn trong bộ y phục màu đen, đầu chít khăn cùng màu, đang sắp xếp những món hàng trên sạp. Hình như một người quen. Tôi tiến lại gần và nhìn kỹ hơn. Quả thật, đó là một người quen, một nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn. Có môt cái gì đó làm tôi xúc động. Quê hương hay tình người? Dĩ vãng hay hiện tại? Tôi hiểu sự có mặt của chị nơi đây trong ngày hội chợ. Chị và tôi đã dạy chung trường trong nhiều năm. Cuộc gặp gỡ bất ngờ nơi xứ lạ quê người khiến tôi nhớ lại một dĩ vãng xa xôi nơi ngôi trường mà tôi có nhiều kỷ niệm "Trường Trinh Vương" Tôi cầm bút trở về một quá khứ
Câu này hình như khá đúng trong trường hợp của tôi thì phải, bởi vì khi tôi tự thấy thương thân mình nên ọ ẹ lên thì đã có người thấy tội nghiệp mà quan tâm hỏi thăm rồi đó, tôi đã được dì An tặng cho một món ăn mới, rồi dì Mỹ Vân mời thêm các bạn của dì đến chơi,.Riêng dì An trước khi “ balô lên vai “ cũng đã đưa cho mẹ quyển thơ của dì, và dặn mẹ coi chừng mà cho mình ăn dần. .
Thấy chưa, mình nói mà mẹ đâu có tin, mình nói là con buồn quá, và con sẽ khóc than cho mẹ coi, rồi sẽ có người thương mà mẹ. Mẹ đã không nói gì nhưng im lặng không nói, mà im lặng có nghĩa là đồng ý phải không ???
Một ngày cuối mùa Hạ...khi gió tháng Tám hong khô những cây cỏ ngoài vườn, giàn mướp cháy khô với những lá úa trên giàn, trơ trụi lá vàng lá úa, mấy trái mướp đẹt thân hình méo mó ẩn mình vào mấy góc kẹt của những lá úa , phần dưới của giàn Mướp là mấy khóm rau lang, thân già còm cõi, những chiếc lá tròn không còn xanh màu tươi tắn như buổi sớm mai, yên phận nép mình cạnh những khóm bạc hà còn tươi nguyên qua bao ngày nắng hạ.. . Khu vườn bé nhỏ vây quanh bắng đám gạch cũ xếp xen nhau để ngăn đám cỏ mạnh mẽ tấn công vào chiếm chỗ đứng của chúng trong khu đất mà chủ nó đã qui hoạch cho đám cây trồng...
Hàng ngày sau giờ làm việc , trở về nhà tôi quẩn quanh bên khu vườn bé nhỏ trồng đủ mọi thứ của quê nhà :rau thơm đủ các loại, mướp, ổ qua, rau muống, rau lang, bạc hà, sả, ớt...Hôm nay tôi đào hết những củ lang còn lại của đám rau lang mà tôi đã trồng trong mảnh vườn bé nhỏ của tôi....
Mãi xa rồi, xa cả mấy mươi năm Những chuyện hôm qua, sao đến giờ mới kể, Nụ cười nào làm mắt cay đến thế Mái tóc nào lẫn sương ?
Người ơi người, xiết chặt một vòng thương Xin nương nhẹ tâm hồn phiêu bạt. Hãy lắng nghe trong ban mai gió hát Đừng trách nhiều bạn nhé, những ngày xa.
Ngày ấy khi rời Sài Gòn gia đình mình về sống ở Qui Nhơn; quê hương của ngoại .Ba mình đã tìm cho chi em mình một ngôi trường mà ba minh tin là chị em minh sẽ được hưởng một nền giáo dục tốt nhất; và được người quen giới thiệu ba đã xin cho chị em mình vào trường Trinh Vương. Ngôi trường mình đã theo học cho đến khi thi tú tài phần thứ nhất,.Đó cũng là nơi đã cho mình thật nhiều kỷ niệm êm đềm của một thời áo trắng mộng mơ. Những kỷ niệm êm đềm , những người bạn của thời áo trắng đó đã không hề phai mờ trong ký ức của mình
Mình còn nhớ ngày đầu tiên đến trường là một buổi sáng đầu mùà đông. Sau khi làm tất cả những thủ tục cần thiết ở văn phòng, mình được thày giám thị viết cho một giấy giới thiệu vào lớp, mình vào lớp Đệ Lục B ( sinh ngữ chính là Anh Văn) Sau khi thày giám thị hướng dẫn lối lên cầu thang vào lớp, mình cầm giấy vào lớp và ù té chạy cho nhanh vì đã trễ hơn 10 phút , tới nửa đường dẫn lến cầu thang mình cũng thấy một bạn nhỏ như mình đang hối hả chạy lên cầu thang. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt mình là cô nhỏ tròn tròn, hai má hồng và đôi mắt sáng trong veo .mình thầm nghĩ trong đầu “con nhỏ dễ thương ghê, không biết nhỏ học lớp nào đây ?”, chưa kịp hỏi thì đã thấy nhỏ bước vào lớp có gắn bảng “L. Đệ Luc B”
Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!" Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.