Không thể đập gương tìm lại mình trong quá khứ, Dòng nước trôi đi không trở lại bao giờ…”
Một mùa xuân nữa lại về-bầu trời đã trở nên trong xanh hơn, những đám mây trĩu nặng nước mưa dần tan đi mang theo cái u ám ướt át giông bão; khí trời ấm áp dễ chịu lạ thường - trong vườn nhà Thu Nhiên cây mai giữa sân đã lát đát nở vàng. Bên hiên nhà, Nhiên đang ngồi lặng lẽ đọc "Người Mẹ" của Maxim Gooki. Cô chăm chú vào quyển sách đọc từng dòng, từng dòng- nhưng cô không hiểu nổi một dòng nào cả - tâm trí của cô lại gởi về tận nơi xa xăm nào, nơi mà Nhiên không thể nào quên được trong suốt cuộc đời mình- Nó đã nằm sâu trong trái tim non nớt bé nhỏ của Nhiên từ dạo ấy rồi…
Lão Ngọ nói với Thạch: “ Bác thấy dưới phố chợ thị trấn ở mấy quán cà phê, giải khát, ka ra ô kê gì đó người ta ngồi đông nghịt, ngồi từ sáng đến trưa, ngồi “đóng đinh” ở đó hồi trong mấy ngày cuối Chạp mà tao không nghĩ ra?”-Lão thở dài: “ Tháng Chạp mà ở nhà không có chuyện gì làm hay sao mà la cà ngày đêm ở mấy chỗ đó không biết? Nhỏ hơn tuổi cháu cũng có mà lớn hơn cũng có-tao nghĩ hồi không ra? “.
Trọng kính quý Soeur, quý Frère, quý thày cô cùng tất cả các bạn cộng tác viên của trang tvqn.info và tất cả các anh chị, các bạn cựu học sinh LaSan-Vi Nhân- Trinh Vương
Một lần nữa Mùa Xuân lại đến với tất cả chúngta, cả những người đang còn ở quê nhà yêu dấu hay những đứa con xa xứ.
Cách nào và ở đâu chăng nữa thì mùa xuân và ngày tết cổ truyền của dân tộc cũng luôn khiến cho lòng mỗi người chúng ta bâng khuâng nao nức chen lẫn lo lắng muộn phiền . Lo vì những thực tế đời thường . . . muộn phiền vì tuổi già không mong chút nào mà vẫn cứ bám theo hoài, nhưng cũng có chút vui khi nhìn đàn con lũ cháu ngày càng trưởng thành để vững bước vào đời