Trời chiều thứ bảy phơn phớt chút gió heo may chỉ đủ làm hong khô đi những ưu phiền bỏ lại của sáu ngày miệt mài bên công việc...Con đường quen thuộc của lối đi về hôm nay ngập những xác lá vàng , lá cam đung đưa trên cành xao xác lá, một màu vàng cam xen lẫn màu đỏ úa tàn, chuẩn bị cho màu lá chết lìa cành... .Buổi chiều thu đẹp như trong huyền thoại.
Lại một mùa đông giá sắp đến với mọi người , lại một buổi tàn thu với những xác lá ưu phiền tung bay trong gió, lại tiếp nối những ngày lễ cuối năm.
Nghe tiếng ông Cổn từ đầu ngõ, nhìn thấy dáng ông lừng lững bước vào sân ,ông Thạch rất ngạc nhiên. Cảm thấy lạ. Đã chạng vạng rồi, ông ấy còn tìm đến làm gì nhỉ? Bấy lâu nay gặp nhau, hẹn hoài. Rồi trôi đi như bao việc khác đã lạnh lùng trôi đi, nhưng ông Thạch không hề trách bạn. Ông hiểu ông Cổn coi nhau như ruột thịt, ngay từ lúc ông ta từ miền Bắc trôi dạt về quê…
Gặp lại nhau vào một đêm mưa Ba anh em ngày xưa … Tóc đã pha nhiều sợi bạc Ai cũng có một đời riêng biệt Mỗi người mang một niềm đau … Nhưng tình thân cũ … Vẫn dạt dào như sóng biển.