Lâu lắm rồi ... Chưa về lại trường xưa . Cây Phượng vĩ bây giờ chắc khác ! Hàng ghế đá , nắng mưa đã bạc Màu ngói trường ... cũng phai nhạt tháng năm .
Thứ duy nhất không thể nào quên được mùa đông này không như mùa đông trước rong rêu mỉm cười trên phiến đá để xanh thứ duy nhất ta có thể nhìn thấy được
Thời gian qua nhanh quá, mới đưa mấy nhóc đi học lớp “summer swimming” xong, tưởng là được “xả hơi” thì vừa đến lúc đi mua sắm mọi thứ cần thiết cho tụi nhỏ “back to school”, cả ba nhóc nhí ( thêm Bảo Lam năm nay vào pre – school) nên mua sắm theo list của trường gửi ra cũng đủ chóng mặt, chóng mặt vì tìm học cụ, chóng mặt vì chạy theo bọn nhóc, nhất là con nhí Bảo Lam, cái gì cũng cầm, ôm vào lòng đủ thứ, nhất là những món đồ chơi có màu hồng và màu tím, cái gì cũng nói “ của Bảo Lam, màu tím” và đến khi đầy tay ôm không hết thì lại bỏ những món đã càm trước đó để cầm cái mới vừa nhìn thấy . . .