Những ngọn nến bập bùng cháy sáng trong Giáo đường hay trên bàn thờ của bất kỳ một nơi chốn nào cũng dấy lên trong lòng tôi cái cảm giác ấm nồng và thần thánh, cái cảm giác này cho tôi cái ảo giác thoát tục, đê mê và huyễn hoặc...
Hỏi em : cách mấy năm rồi ? - Đông qua , Xuân đến bồi hồi mấy mươi. Hỏi em : Xuân ấy còn tươi ? - Anh ơi chớ hỏi, em cười vu vơ ! Hỏi em : dệt mấy đường tơ ? - Xin anh đừng hỏi , em ngơ ngẩn lòng !
Đã bao giờ bạn nghe được một cuộc cãi vã mà toàn là những câu hỏi , không hề có câu trả lời chưa ? Câu chuyện xẩy ra vào một buổi tối , người chồng về nhà muộn …
- Sao anh về muộn thế ? - Mấy giờ rồi mà cô bảo muộn ? - Anh không có đồng hồ à ? - Cô tưởng cái đồng hồ rẻ rách của tôi không bao giờ chết à ? - Thế sao anh không hỏi người ta ? - Người ta là ai ? Cô định ám chỉ người nào ?
Bạn có tin vào số phận không? Với nhiều người câu trả lời là có, những người khác có thể là không? Còn Ngọc thì rất tin vào số mệnh, cô nghĩ từ khi cô được sinh ra đời thì cuộc đời của cô đã gắn liền với số mệnh rồi. Như hình với bóng. Có những chuyện đến và đi qua trong cuộc đời giống như một giấc mơ, một sự tình cờ mà người ta nói đó là do số phận đã an bài sẵn rồi.
Ngọc sinh ra may mắn là có đủ tay chân, lục phủ ngủ tạng như mọi người bình thường khác. Nhưng với một nhan sắc " ma chê " - ai nhìn vào cũng không thể cảm tình ngay được!. Cha, mẹ Ngọc cũng không hiểu cô giống ai mà lại như vậy?