Xuân về - Tết đến, tôi được thư thả mấy hôm. Nhưng trong " mấy hôm ở không " ấy, lại phải " nằm nhà " hết ba hôm, bởi - theo tục lệ - tôi không dám suồng sả đến " xông đất " nhà ai sớm, bởi biết " cái số " mình không bao giờ được giàu sang vinh hiển - ngại sẽ làm phiền cho gia chủ cả năm chăng?
Ba ngày đầu năm mới - ngưởi ta thường chờ đón người có tuổi hạp với gia chủ - chờ đón người quyền quý , hay mong đón người có cái tên đẹp! ( như : Hưng / Thịnh / Vượng / Sang / Quý / Mỹ / Phú...). Tên tôi không đẹp-cũng không đến nỗi xấu - nhưng lại vướng số " tam tai / sao hạn xấu "- nên nghĩ phải từ từ sẽ lần luợt đi thăm bằng hữu vì ...mùa Xuân ít ra cũng phải qua Nguyên Tiêu!
Dù gì cũng cảm ơn em Mùa xuân còn ngái bên thềm tình nhân Đôi môi ấy chạm một lần Sao tôi nhớ suốt đường trần hở em? Đôi vai ấy –vịn một lần Đã nghe ấm áp tầng tầng mùa sau…
Trên cánh đồng khô cằn còn trơ những gốc rạ sẫm màu rơm rạ và những bờ đất nứt nẻ của những vạch nứt ngoằn ngoèo của nắng trên cao làm vỡ những kẽ nứt trên cánh đồng khô cứng những gió hanh khô và nắng cháy trên lưng người, hình dáng đứa bé trai ngoài tám tuổi đang dùng một chiếc móc dài bằng sắt móc vào những chiếc lỗ nhỏ theo mé ruộng khô thiếu nước.
Công việc của đứa bé trai đang làm là tìm bắt những con cua đồng đang trốn nắng, những giọt nắng vàng của buổi trưa nơi thôn dã, hanh khô và không kém phần cháy bỏng, thằng nhỏ vẫn miệt mài tìm kiếm bắt cho được vài con cua đồng đen mẽm, những con cua có hai cái càng, một to một nhỏ bò ngang trên mặt đất , nó sẽ dùng sợi dây chuối khô cột ngang mình cua, con cua sẽ là niềm vui thích hân hoan của bạn nó chút nữa đây.
Tất cả những nhân vật trong truyện đều hư cấu, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và nằm ngoài ý muốn của tác giả.
Tôi bất ngờ nhận được cú điện thoại từ Úc báo tin năm nay ông chủ tàu, ông Chung, sẽ tổ chức ngày hội ngộ cho tất cả những người vượt biển trên tàu ĐN1601. Hỏi tại sao đến giờ này mới tổ chức hội ngộ, ông trả lời rằng tính từ ngày rời cái đất khốn khổ đó đến nay là đúng 30 năm. Ý kiến độc đáo đấy chứ, tôi nghĩ thầm. Tôi hỏi tiếp, nhưng kể từ ngày rời đảo đi định cư đến nay, từng ấy người lưu lạc gặp bốn phương trời, biết làm sao mà quy tụ hết cho được.
Tháng Ba là những ngày tháng Đông giá cuối cùng của mùa Đông nơi này ,mỗi buổi sáng khi đi qua những con đường quen thuộc mỗi ngày chợt nhìn thấy những đám chim có hai màu đen và vàng nhỏ xíu như chim Sesẻ của quê tôi ,chúng bu quanh hai người Home less mỗi buổi sáng hay ngồi cạnh nhau ở đầu cầu Exit 241 của xa lộ 75 ,con đường quen thuộc mỗi ngày của tôi ...