Xếp gọn lại đống bù loong, con tán, người khách vừa mua bới tung. Duy xoa tay khoan khoái, hôm nay trúng mối mở hàng, vừa bán nhiều, vừa được giá. Yên tâm với thu nhập đã nhiều, không còn phải sốt ruột trông đợi khách. Duy thả lỏng tâm hồn nhìn lên trời ... ngắm mây; với tính chất nghệ sĩ trong người, Duy thích ngắm trời mây. Trời trong xanh thẳm, cụm mây trắng như bông bay lờ lững. Với Duy, kỳ quan đẹp nhất trong vũ trụ là trời xanh, mây trắng. Cả hai hòa quyện, quyến luyến nhau không rời và không thể thiếu, một khoảng trời không có mây, trống vắng lạ lùng.
Nhân ngày tròn thôi nôi của trang TVQN. INFO, chúng tôi, những người được giao nhiệm vụ chăm sóc trang nhà xin gửi đến tất cả quý ân nhân, đặc biệt với người có công rất lớn đó là người phụ trách kỹ thuật, người đã âm thầm đứng trong hậu trường để lo cho trang nhà chúng ta luôn đẹp đẽ và tươm tất, cám ơn cô em Admin của chúng ta.
Tôi cũng xin được gửi đến quý thày cô, quý thân hữu, và tất cả các bạn có bài đóng góp cho diễn đàn thêm phong phú lời cảm ơn chân thành nhất của chúng tôi. Chính nhờ lòng yêu thương và quảng đại đóng góp của các bạn mà trang tvqn. Info ngày càng có nhiều hương thơm của kỳ hoa dị thảo.
Em về tóc đẫm tơ trăng Ngõ hoa hạnh khép buồn giăng cổng người Con tàu đã biệt trùng khơi Ao rêu xanh trả một đời chiến chinh Nhớ thương những chuyến hải hành Nhớ thương mấy buổi đăng trình tiễn đưa
Kỷ niệm thời niên thiếu -La San Bình Lợi 1965-69 Giờ Nhạc Lý
Thuở nhỏ tôi rất hiền lành và nhút nhát. Cũng vì hai cái tính này, mà gây rất nhiều phiền hà.
Năm đệ thất, chia làm 3 lớp, 1 học ngoại ngữ Pháp và 2 lớp tiếng Anh. Ngoại trừ Sinh ngữ, các môn khác cả 3 lớp đều có chung Frères và thầy. Trong các môn học nầy, tôi sợ nhất là món “Nhạc lý“. Bây giờ nghĩ lại, không hiểu tại sao hồi đó mình dốt nhạc đến kỳ lạ. Vở lòng có 5 nốt Đồ Rê Mi Fa Sol mà nhâm nhi mãi không thuộc.
Ngày còn bé, gia đình tôi sống rất đạm bạc vì cuộc phân ly Nam Bắc làm tiêu tan sự nghiệp của cha mẹ tôi. Khi vào Nam, để an ủi lũ con bằng lòng với nỗi thiếu thốn hằng ngày, mẹ tôi thường bảo: “Đói ăn rau, đau uống thuốc, thịt cá hương hoa, dưa cà căn bản”. Câu nói ấy nhập vào tâm hồn chị em tôi như nét mực tím in trên trang giấy trắng, khi lớn khôn dù cơm gà cá gỏi ngon đến đâu, vẫn thòm thèm hương vị những bữa cơm rau thời thơ bé.