Jingle Bells, Jingle Bells, jingle Bells...All the way... Oh! What fun it is to ride in a one- horse open sleugh...
Tiếng nhạc bập bùng réo rắt của âm thanh phát ra từ máy hát của quán Cà phê cạnh nhà phát ra thoáng xa gần, rộn ràng và vui nhộn…
Đêm nay Chúa hài đồng sẽ Giáng sinh xuống trần, ngày mai tôi được nghỉ học . Đang mơ màng trong dòng nghĩ suy chắp nối, bỗng một cục gạch rớt cái cộp bên chân tôi, điểm xuất phát là từ kẻ hở của hai mái tôn, tôi cúi nhặt và dư biết là của thằng bạn nhỏ sau nhà .
Liếc nhau một chút rồi thôi Vậy mà, mây trắng không rời trời xanh! Môi cười nhỏ giọt trâm anh Lần theo nhan sắc-người quanh quẩn người… Liếc nhau một chút trong đời Mà sao con mắt trông vời trăm năm?
Người đàn ông quỳ sụp ở giữa, hai bên là mấy đứa con trai, tất cả hướng về phía vị sư cô đang tụng kinh cầu siêu. Giọng sư cô đều đều, một tay gõ mõ, tay kia để trước ngực. Lời kinh cầu nghe buồn thảm, ảo não, trong không gian mờ mịt khói hương. Phía trên đầu gian nhà quàng tràn ngập hoa tươi, một màu đỏ thắm rực rỡ của hoa hồng. Giống như lễ hội đang diễn ra nơi đây, hay là không gian dành cho tình yêu. Người chồng đang bày tỏ lòng thương yêu nồng nàn, sâu đậm với người vợ vắn số.
Hôm nay nay em lười làm việc, công việc bề bộn sau mấy ngày phép đang chờ em, vậy mà em vẫn thờ ơ, một chút gì trống vắng, một chút gì chán nản đang đè trên tim em, em ngẩn ngơ đọc lại những bức thư em viết cho Ông, một nỗi đau nhẹ nhàng đi về làm mắt em ẩm ướt...
Tuần vừa qua em bỏ nơi này, em đến một nơi kia, em đã bỏ đi vội vã như em đang chạy trốn chính em, chạy trộn cái ngổn ngang trong em, nhưng em không trốn được, cho dù em có cố gắng cách nào đi nữa, những gì đã qua, những gì hiện tại đang cấu xé trong em...
Mỗi buổi sáng ở nơi này , tôi tỉnh thức bởi tiếng còi tàu, không phải là tiếng còi tàu nơi quê nhà của những ngày xa xưa năm cũ, mà tiếng còi tàu của xứ người, loại tàu chở hàng hóa sản xuất thành phẩm của hãng xe FORD, cứ mỗi sáng vào lúc 4h sáng là rú lên từng hồi, đánh thức mọi người thức dậy, dần dà thành thói quen và "ghiền" nghe như một thói quen.
Nằm trên giường mơ mộng, tưởng nhớ về tiếng còi tàu của thành phố tôi đã sinh sống , thành phố Qui nhơn yêu dấu của tôi.