Ngày gia đình Lan dọn về căn nhà này thì Lan đã thấy cây này đã có ở đó, những vòng kẽm gai, những ống lon rỉ sét, những túm giấy ni lông quằn quện, khuất lấp cã lên cành, che chắn lên các cành cây, mỗi lần má quét dọn lại quăng vào đó một mớ những vật dư thừa cần vứt bỏ
Cây vẫn nằm đó buồn phiền câm nín, cho đến một ngày , như những ngày qua, phụ với Mẹ phơi phóng những dãy phên phủ đầy những chiếc bánh tráng dưới nắng ban mai, bữa nay hàng nhiều vì Mẹ có thêm mối chợ, thu vén thêm một góc sân sau chím khuất bởi những vật thải lâu ngày, những chiếc lá xanh bóng mượt, hiện ra trong nắng ban mai, một búp, hai búp, xanh mướt, mịn màng như ngón tay búp măn của nàng thiếu nữ đang xuân
Ờ thôi ta tiễn mình về Ngòai kia trời đã bốn bề mưa giăng Phải mình đang khóc hay không Mà sao nước mắt ướt dầm vai ta Mình thổn thức mình thiết tha Lòng ta muối xát gừng xoa rối bời Ai ân kia đã xa rồi Cũng xa lăn lắc một thời thanh xuân
Người ta thường nói” trai thời lọan, gái thời bình “ Như thế cũng cho thấy vai trò và số phận của người nam và người nữ bị ảnh hưởng như thế nào trong bối cảnh của một đất nước, cuộc sống là những chuỗi ngày đau thương, bất hạnh vì vận mệnh của đất nước hay tự do sung sướng rong chơi trong một đất nước thái bình
Nhiều nhà văn nhà thơ, nhà sọan nhạc đã khóc thương cho số phận con gái thời chiến , ví von người con gái như cánh hoa trong thời ly lọan, những vành tang quấn vội, những giọt nước mắt rơi nhanh, ai cũng xót thương và cảm thông cho những người con gái có chồng, có cha hay người yêu tử trận, họ dễ dàng cảm thông và cả thứ tha cho những người phụ nữ đó nếu chẳng may những người này có làm điều gì đó lỗi đạo, họ đều có thể thứ tha vì cho là hòan cảnh đẩy đưa
Đó là ngôi nhà gần biển tới mức lúc nào ở đó cũng nghe thấy tiếng sóng, lúc thì ì ầm giận dữ lấn lướt xô đẩy nhau, lúc lại nhẹ nhàng mơn man như hơi thở trẻ thơ... Nhà có khoảng vườn nhỏ. Chính giữa sân, ông lão chủ nhà đã trồng một cây khế cành lá nom sum suê. Không biết cây khế đầy những quả ngọt kia có từ khi nào.Lúc Hạ quen Thuyên, cô đã thấy nó đứng ở đó vươn dài những cành lá xanh đung đưa cơ man nào là những chùm trái tròn căng mọng. Người ta hay bảo khế ngọt thường ít nõn nà hơn khế chua, thế nhưng cây khế nhà Thuyên thì ngược lại:Nó vừa mướt mát mà vừa ngọt thanh dễ chịu.
Đêm dần qua ta mơ về dĩ vãng Chuyện tình buồn êm dịu tựa vần thơ Dưới trăng trong còn vẳng tiếng i, tờ Người yêu hỡi có nghe tim rộn tiếng Ta vẫn nhớ những lần về không ước hẹn Hai tâm hồn quyện lẫn một niềm đau Hoa lá xanh cho hy vọng đượm màu Người vẫn hát ru ta bên thềm vắng lặng
Bây giờ là những ngày đi vào cuối thế-kỷ, Em chợt muốn viết về Ông da diết, viết tất cả về Ông, về chúng ta một lần rồi thôi để không bao giờ Em viết nữa, để tất cả sẽ theo Ông, theo thế-kỷ đi vào quên lãng, hay cho dù không quên lãng thì cũng đi vào quá khứ, một quá khứ được đóng khung trong một thế-kỷ có một phần cuộc đời Em, cuộc đời Ông mà chiến-tranh vừa qua như một chứng nhân cho chuyện tình đầu đời của Em và Ông.