Ngày thi gần kề. Tôi học hành dở ẹt, nhưng lại “quá thông minh” để “suy ra” được rằng: Rực rỡ một tấm thảm vàng vỏ chuối, đang lót dài đón tiếp tôi trên con đường ứng thí. Vài tuần nữa, bị trượt ngã, Nha Trang- Đồng Đế là nơi duy nhất tôi phải “a-lê”. Tôi lo lắng. Tuy nhiên, vì “lo một, lười mười” nên sách toán Hình học Không gian của Nguyễn Xuân Vinh đã bị tôi xếp lại. Bỏ ngủ trưa, một mình, như thằng khùng, tôi lang thang dưới nắng chang chang của trời giữa hạ.Trường Cường Để đã sừng sững trước mặt, tôi chẳng hề hay biết. Cánh cửa phụ bên trái cổng trường nửa mở, lặng lẽ đón chào tôi.
(Tiếng thời gian họa bài TÌNH GẦY của Nguyên Hạ-Lê nguyễn)
Thương em nặng khối mơ sầu Mà anh đăm đắm mảng màu nơi xa Lửa tình sưởi ấm đời ta Con tim rung động ....Tình xa hóa gần Dõi theo em những bước chân Buồn vui, đau khổ số phần của em