Ngày trước....Khi còn trong tuổi mới lớn, thời gian đẹp nhất của một đời người, khi các chàng trai theo gót....thấy chàng nào nhỏ hơn mình vài tuổi, hay chỉ bằng tuổi mình là nàng không cho vào bộ nhớ của mình...Mấy chục năm nau...Qua bao nhiêu năm sau gặp lại...Những người trẻ năm xưa nay gặp lại đã là những người "Coi được" ...Nàng bỗng tiếc nuối bâng quơ.
LÃNG NHÁCH
Một người đàn ông người Việt lưu vong xứ người, làm việc trong Phi trường của Mỹ, hàng ngày nhìn thấy những đứa bé con của các hành khách ...chợt nhớ nhung những đứa cháu quê mình...một bận ngồi nghỉ chân trên ghế cạnh Mẹ con một người đàn bà da đen, ông đưa tay vuốt vào lưng đứa bé trai, cử chỉ trìu mến trẻ...
- “Nếp cẩm (nếp than) rất được ưa chuộng ở châu Á và nay sẽ là siêu thực phẩm hàng đầu tại châu Âu, hơn hẳn quả nam việt quất”, các nhà khoa học Mỹ cho biết. Ngũ cốc này có hàm lượng đường thấp nhưng lại rất giàu chất xơ tốt cho sức khỏe và có các hoạt chất mà có thể giúp chống lại bệnh tim và ung thư, các chuyên gia cho biết.
Các nhà khoa học ở ĐH Bang Louisiana đã phân tích mẫu cám của nếp cẩm trồng tại miền Nam nước Mỹ. Họ phát hiện thấy sự tăng cường của chất chống ô-xy hóa anthocyanin.
Chất chống ôxy hóa này chính là nguyên nhân tạo ra màu nâu đen của nhiều loại rau quả, chẳng hạn như quả nam việt quất và hạt tiêu đỏ. Chúng cũng tạo màu sậm cho nếp cẩm.
Mini con gái tôi lên năm. Cháu nói chuyện huyên thuyên, bạ đâu nói đấy, miễn sao có chuyện để nói. Trong lòng tôi thầm nghĩ chắc hẳn suốt đời con bé này sẽ chẳng im lặng lấy một giây. Mẹ cháu thường bực mình vì thế, bà bắt cháu ngừng bi bô, không được ba hoa chích chòe, nhưng tôi không bận lòng. Thấy cháu im lặng là điều lạ lùng, tôi không chịu nổi nếu tình trạng kéo dài. Do vậy chuyện giữa tôi và cháu lúc nào cũng diễn ra tự nhiên, vui vẻ.
Chẳng hạn một sáng lúc tôi đang viết tới nửa chừng chương mười bảy cuốn tiểu thuyết mới, cháu lén vào phòng. Đặt tay lên tay tôi, cháu khai mào: "Bố ơi ! Anh Ramdayal gác cổng nhà mình gọi con quạ là con gọa ! Anh ấy nói sai phải không bố ?" Tôi vừa định giải thích tình trạng khác biệt về tiếng nói, giọng nói trên khắp xứ sở, cháu đã nhảy sang đề tài khác: "Bố nghĩ sao hở bố ? Shola bảo trên mây có con voi, vòi phun nước phì phì, vì thế trời mưa !"
Câu nói của vị bác sĩ: “Bà bị bệnh tiểu đường”, có 5 chữ thôi, đã thay đổi tất cả! Người bệnh thấy họ bị đưa vào một đời sống khác, một xã hội khác ngay trong môi trường và cuộc sống bình thường nhất của mình. Trong lúc nầy họ không còn thấy mình được sống như xưa bởi vì hiện thời họ bị mang một căn bệnh khó chữa trị. Tiểu đường đúng là một căn bệnh không thể chữa lành/dứt hẳn được, vì thế ta nhìn vào nó với tính cách khẩn trương. Có người sẽ vì buồn rầu lo lắng đã tạo cho mình những hoảng hốt rồi chán nản. Họ trở thành thờ ơ với những gì không nên thờ ơ và rồi dần dần bị đưa vào một tình trạng trầm trọng hơn, khi những biến chứng của căn bệnh nầy lần lượt xuất hiện. Cuối cùng họ phải sống với nó như một bất hạnh vĩnh viễn của cuộc đời.
- Em ngủ chưa? - Dạ chưa, anh cũng chưa ngủ sao? Anh gọi em có gì không? - Không, bộ phải có gì thì mới gọi cho em được sao? Thế nhớ em anh gọi được không? - Rõ vớ vẩn, sao anh rảnh thế? - Với em lúc nào anh cũng rảnh. - Anh chỉ được nói thế. - Thật mà. - Chẳng tin...
Trong mùa hè giữa năm thứ nhất và năm thứ hai đại học, tôi được mời vào làm phụ trách một trại hè cho học sinh trung học thuộc một trường đại học ở Michigan. Tôi đã từng tham gia rất nhiều hoạt động của trại nên tôi nhận lời ngay lập tức.
Một giờ sau khi tôi bắt đầu ngày đầu tiên ở trại hè, giữa một đám ồn ào hỗn loạn các anh phụ trách và học sinh, tôi nhận ra một cậu bé ở dưới bóng cây. Cậu rất nhỏ bé và gầy guộc. Rõ ràng việc cậu đang mất tự nhiên và xấu hổ rụt rè càng làm cho cậu trở nên yếu đuối, mỏng manh. Chỉ 50 bước gần đó, 200 trại viên đang hăm hở rượt đuổi, chơi đùa, và gặp gỡ lẫn nhau như đã thân nhau từ lâu lắm chứ không phải chỉ mới quen. Nhưng cậu bé dưới bóng cây dường như đang ở một thế giới khác. Vẻ cô đơn đến tột độ của cậu đã làm tôi khựng lại, nhưng nhớ lại lời những anh chị phụ trách lớn tuổi hơn rằng phải chú ý đến các trại viên có vẻ tách biệt ra, thế là tôi bước đến.
Ta đi tìm , một nửa của ta ơi ! Biết ở nơi đâu , góc biển chân trời Đi ngang người , ta ngoái đầu quay lại Tìm trong mắt nhìn những ánh sao rơi
Ta đi tìm , từ thuở mới tròn trăng Dịu ngọt , chua cay, sôi nổi, âm thầm Và ánh mắt chao nghiêng , tim đập mạnh Không ngại nghìn trùng núi cách sông ngăn