Vừa xong Thanksgiving là mùa Giáng sinh xôn xao lại đến. Đi nơi nào cũng nghe rộn ràng tiếng nhạc “ Jingle Bell, white Christmas, The first Noel, Oh come all ye faithful” và nhất là những bản nhạc của ABBA, khiến nên em nhớ quá những ngày xưa thân ái nơi quê nhà xa lắc, đến tận nửa vòng trái đất . . .Nhớ thương vô cùng về khung trời dấu yêu của những ngày còn bé, nhớ bài hát được NS Anh Linh phổ từ bài thơ Niềm Tin của chú Hậu nhà mình ( nhà thơ Nhất Tuấn). Nhớ vô cùng khung trời Đà Lạt với những buồi tối mù sương, ngồi với bạn bè nơi quán nhỏ gần cuối đường Nhà Thờ Con Gà, nhâm nhi ly sữa đậu nành thơm mùi lá dứa và hơi ấm nồng phả ra mỗi khi nuốt từng ngụm sữa. Nhớ cả những buổi tối lạnh mùa đông đi bộ lang thang qua khu chợ hoà bình, kéo lê đôi chân đã hơi mỏi ra nhà thuỷ tạ ngồi ăn kem mà run cầm cập với nhau, cười với hai hàm răng cắn vào nhau vì lạnh,
Kính thưa quý Soeur, cùng quý thày cô, anh chị và các bạn,
Vậy là một năm nữa lại sắp đi qua trong đời của tất cả chúng ta. Tháng 12 với tiếng nhạc Noel rộn rã, tháng 12 với lễ Bổn Mạng của trường Trinh Vương, ngôi trường thân yêu một thời của tất cả chúng ta cũng vừa qua đi . . . Những tờ lịch đang dần rơi rụng hết, giống như những sợi tóc đang dần từ giã chúng ta, vì tuổi già đang đến, nhưng dẫu sao không thể quên Niềm Tin và Hy vọng trong ngày kỷ niệm Chúa Giáng Trần . . .
Trong niềm vui của mùa Vọng, thay mặt tất cả anh chị em trang TVQN.INFO Xin gửi lời kính chúc Bình An, Sức Khoẻ và Niềm Vui đến tất cả chúng ta, giống như lời các Thiên Thần vang hát
Vinh danh Chúa cả trên trời Bình an dưới thế cho người lòng ngay
Mong ước Niềm Vui Giáng Sinh luôn hiện hữu và ở cùng tâm hồn mỗi người chúng ta
Khi rời bỏ một chỗ đến một nơi khác, người ta thường tưởng nhớ đến chốn cũ. Nếu chốn cũ đọng nhiều kỷ niệm thì sự tưởng nhớ càng da diết. Nỗi quyến luyến nơi chốn cũ dai dẳng đến ngậm ngùi. Ở nơi đó còn cha mẹ, còn họ hàng quyến thuộc nên nỗi nhớ day dứt, thôi thúc mãi, và người ta đứng dậy. Về nhà.
Hiện tượng nhớ nhà, nhớ về nơi chốn cũ xảy ra nơi những kẻ xa nhà một thời gian dài. Trong vở kịch nổi tiếng của Homer, Odyssey, Athena cãi vã với thần Zeus muốn đưa Odysseus về nhà, vì Odysseus nhớ vợ và quê hương. Lịch sử dân Do-thái là một khoảng thời gian dài đăng đẵng gồm nô lệ, lưu đày, biệt xứ, lưu lạc khắp bốn phương trời và cuối cùng là hội tụ về miền Đất Hứa. Bắt đầu từ thời Abraham, khoảng năm 1812 trước Thiên Chúa Giáng sinh (TCGS) mãi đến năm 1948 là năm nước Do-thái được thành lập.
Mới đó mà đã tròn một năm chúng mình hội ngộ nơi xứ người, một cuộc hội ngộ thật bất ngờ và đáng ngạc nhiên vì BTC tụi em đã tưởng là không thể thực hiện được ở ngôi trường đã huấn luyện cho KQ/VNCH mười hai màu nón trực thăng, “US Army Aviation Center Fort Rucker,Alabama” . . . và cũng không ngờ là đã có nhiều niên trưởng của những phi đoàn trưc thăng được nhiều người biết đến đã tham dự, cho dù sức khoẻ của các anh cũng đang dần yếu đi cùng năm tháng, ví dụ như Phi đoàn 219, phi đoàn hình như ngày xưa chuyên thả toán, và nhất là những anh em mình ở tận bên VN, dù cho khó khăn về nhiều phương diện, cả vật chất lẫn tinh thần nhưng cũng đã cố gắng làm một chuyến viễn du xứ người để về thăm lại trường xưa, và cho dù không đông như hội ngộ của liên khoá, nhưng rất đầm ấm yêu thương và đến tận hôm nay vẫn còn nhiều anh em phone cho em nhắc lại những ngày cùng nhau ở Fort Rucker, và hỏi em sao không tham dự liên khoá 72- 74 ở Portland, em đành cười trừ chứ biết nói sao. . .
Ai cũng biết ít nhiều hễ hỏi về cái hay của sinh tố thì mười người nhắc ngay đến sinh tố C. Đúng vì thiếu C thì vết thương khó lành, dễ bị bội nhiễm, mệt mỏi... Đó là chưa kể đến công năng trung hòa độc chất trong môi trường ô nhiễm, tia tử ngoại trong ánh nắng gắt, phế phẩm nội sinh từ tiến trình biến dưỡng của cơ thể, hóa chất tổng hợp trong sản phẩm tiêu dùng... của sinh tố này. Thiếu C thì sớm muộn cũng thêm thiếu tiền vì bệnh.