Như em thường nói với anh giống như “ Un peu soleil dans l’eau froid ”, miền Nam Cali này thường hay có những ngày đông trong tháng hạ, cũng như ngược lại những ngày hạ trong mùa đông, nên chẳng lạ gì khi sáng mùa thu hôm nay trời bỗng dưng âm u và lạnh giá . . . Và cũng vẫn cái bệnh mất ngủ kinh niên của mình khiến em phải bò dậy cho dù không muốn để nghe những tiếng chim lạ đang “ gù, gù” gọi nhau, tiếng gù nghe quen thuộc quá, em ráng nhớ xem là tiếng chim của loài nào đây, bỗng nhiên câu nói hay thường nghe vụt qua trong đầu “ Trên đời có bốn cái ngu ; làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu”. Hồi đó em hiểu có hai cái ngu đầu tiên thôi, sau này hiểu thêm cái ngu thứ tư, là cầm chấu hát bội, còn cái ngu “ gác cu” thì mãi tới khi về quê anh nghe chú bảy và anh Vũ giải thích lý do mới hiểu ra . . .
Trăng mờ trên đỉnh núi Chuông chùa đêm ngân vang Em về trong lặng lẽ (Em ngồi đây lặng lẽ) Đời đi qua rất nhẹ Hương phấn dù nhạt phai Gió sương qua tháng ngày Em vẫn là bến đợi
Tiếng chuông điện thoại của ai đó ở VN gọi sang bất chợt giữa đêm làm Duyên choàng tỉnh và không tài nào ru lại giấc, đành phải thức dậy pha cho mình ấm trà buổi sớm trong cái gió nhẹ lay của mùa thu vừa chớm. Sau khi tĩnh tâm bằng những lời kinh sáng Duyên mở computer check mail. Mới có mấy ngày mà thư đã đầy hơn trăm cái, lướt qua tiêu đề và người gửi, định delete cho nhẹ lòng và nhẹ cả cái hộp thư đã overload nên có những thư cần thiết lại không nhận được, nhưng bất chợt thấy tới bốn năm là thư của nhiều người bạn Fd cùng một tiêu đề “ 40 năm tình lận đận” nên lại tò mò mở ra xem . . .
Ở đây mỗi lần tới hè là thường có những cơn mưa bất chợt. Đang nắng, trời tối sập xuống, rồi mưa, mưa sầm sập, mưa như trút nước. Những người đang đi lại trên đường nếu không kịp tấp vào đâu đó trú mưa, là toàn thân ướt lướt thướt. Sau đó mặt trời lại hiện ra trở lại, đột ngột tỏa hơi nóng xuống mặt đường. Cây cối hai bên đường rung rung những chiếc lá như mừng rỡ. Nhưng Lê luôn cảm thấy khó chịu trong thời tiết như thế này. Cô nghĩ mưa như thế thì thà không mưa còn hơn. Không hiểu sao khi trời mưa, cô lại cứ muốn trở về nhà, muốn nằm dài trên giường nghe đi, nghe lại khúc “Vọng kim Lang”. Lời của bài hát khiến lòng Lê day dứt, khiến cô như chờ, như đợi một người trở về...