Chỗ ấy gọi là nhà chờ số hai mươi ba trong bệnh viện Chợ Rẫy, đêm giữa tháng sáu âm lịch đang mùa mưa Nhiên tìm chỗ trống, trải áo mưa nằm trên nền gạch ướt nhớp nháp, quanh Nhiên người nằm xếp lớp, có người nằm cuộn mình trên băng ghế đá, tất cả đều ngóng chờ tin người thân đang bịnh nặng.
Nhà chờ số hai mươi ba, bốn phía trống trải với vài hàng ghế đá, cỏ vẻ chỗ này được thiết kế chỉ để ngồi chờ theo đúng tên gọi nhà chờ, nhân tiện ngồi nhìn tới một quầy bán nước uống, mì gói, và những bộ pyjama, Nhiên nghĩ mãi không hiểu vì sao người ta bày bán đồ ngủ ở chỗ này.
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng nọc độc lan nhanh, nó biến cô gái ngồi trước mặt nàng thành một thứ đồ giải trí không hơn không kém. Tứ Xuân tái mặt, hai bàn tay cô nắm chặt ấn lên đầu gối để giữ cho khỏi run. Độc thật, đúng là một đối thủ đáng gờm. Một loại Hoạn Thư nguy hiểm, không giết người bằng vũ khí mà bằng lời nói cay độc. Tứ Xuân tự trách mình đã vác xác đến đây để tự hạ thấp giá trị trước tình địch. Ý nghĩ đó khiến cô bé nóng mặt. Tứ Xuân buông hai tay giãn ra trên đầu gối, ngồi tựa hẳn vào salon, khoanh hai tay trước ngực và ngẩng cao đầu, mắt cô lóe lên một tia ác độc, cô dằn mạnh: - Bất chấp bà nghĩ tôi là gì cũng được, nhưng trong tình yêu, tôi đã thắng. Từ giờ phút này trở đi Huy không còn là của bà nữa. Anh ấy là của tôi. Của tôi, bà nghe rõ chưa? Nếu anh ấy còn trở về đây thì chỉ vì bổn phận.