Không biết có ai đó đang cười mím chi cọp khi nghe tôi, một thanh niên sống lâu năm thú nhận tình yêu của mình với nàng hay không, mà cười thì đã sao nhỉ, ai mà không yêu, tuổi nào mà không yêu cơ chứ, yêu là chuyện bình thường trên cõi đời này, chỉ có không yêu thì mới lạ phải không ???
TÌM HIỂU BỆNH EBOLA (Ebola Virus Disease) BS Đỗ Văn Hội Hiện nay đang có dịch bệnh Ebola gốc từ Phi Châu gây tử vong rất cao, khiến toàn thế giới xôn xao e ngại. Các nhà hữu trách đang tìm phương pháp chữa bệnh và ngăn ngừa không để lan tràn. Cho đến nay chỉ có chừng gần 3 ngàn người chết vì bệnh này trong kỳ phát bệnh bắt đầu tháng 3/2014 vừa qua, tuy nhiên vẫn chưa có thuốc chữa bệnh và chích ngừa.
Bố mẹ tôi lấy nhau từ lúc hai người còn rất trẻ. Mẹ kể: ngày trước, trong đám sinh viên trường Mỹ Thuật mẹ chỉ để ý đến bố vì bố có mái tóc rất đẹp. Mối tình của hai người cũng lắm trắc trở. Bà tôi bảo: "Con yêu gì thằng đó, chân yếu tay mềm, rồi cũng khổ thân mày". Mẹ cười nói với bà: "Con yêu vì anh ấy có mái tóc đẹp. Cái tóc là gốc con người mà mẹ!" Cả họ ngoại tôi đều bảo mẹ gàn. Riêng bạn bè của mẹ thì khuyên ngăn: "Chẳng lẽ mày yêu hắn chỉ vì mái tóc?" Mẹ triết lý: "Nhưng ít ra cũng còn có cái để yêu". Lúc chỉ còn có hai người với nhau, mẹ cũng nói thật lòng với bố thế. Cứ tưởng rằng bố sẽ buồn, nhưng không, Bố còn đùa tếu: "Mái tóc muôn năm".
"Chúng ta thường ít nghĩ đến người khác mà chỉ nghĩ đến bản thân mình." Mời đọc. CHIẾC GIÀY ĐÁNH RƠI CỦA GANDHI
Xe lửa bắt đầu chuyển bánh. Gandhi nhảy vội lên tàu. Một chiếc giày của ông rơi xuống. Gandhi không thể nào nhảy xuống để nhặt nó trong khi tàu chạy càng lúc càng nhanh. Trước sự sững sờ của mọi người, Gandhi...đã tháo luôn chiếc giày còn lại và ném về phía chiếc giày kia.
Câu Chuyện Nhân Quả Tại Đại Học Stanford Martine Đức Nguyễn April 12, 2014
Đây là một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại trường đại học Standford.
Một sinh viên 18 tuổi đang cố xoay sở để trả học phí. Cậu mồ côi và không biết nhờ cậy vào ai để xin tiền. Rồi cậu nghĩ ra một cách thật hay ho. Cậu và một người bạn quyết định tổ chức một buổi hoà nhạc tại trường để gây quỹ kiếm tiền trả học phí cho cả hai.
Sau khi tham dự thánh lễ tại tu viện Don Bosco và ăn sáng, chúng tôi lên xe đi thăm Bảo tàng viện Vatican, nhà nguyện Sistine, và quảng trường thánh Phêrô. Khách hàng hương túa vào nhà nguyện Sistine như thác đổ. Nói là nhà nguyện nhưng tầm vóc của nó vượt ngoài dự đoán của tôi. Dọc theo hành lang dẫn đến Sistine, những vật lưu niệm bày bán la liệt trên sạp gỗ. Hai bên tường treo những bức hoành tráng choán một diện tích lớn. Người thì ngửa mặt chụp hình (không flash) vẽ trên trần, kẻ thì chụp hình treo hai bên tường. Những bức tranh vẽ trên trần nhà là những tuyệt tác, một kho tàng hội họa cho cả nhân loại chứ không riêng gì của Giáo hội Công giáo. Trần cao vút, thế mà họa sĩ Michelangelo nằm ngửa để miệt mài vẽ từ năm này qua năm khác thì quả thật đáng phục. Cần phân biệt tranh vẽ của ông và các họa sĩ khác đương thời.