Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay ! Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác... Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú ! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
Một lần nữa mùa Thu lại về và mùa Hạ lại thêm một lần âm thầm trôi đi trên quê người, cho dẫu năm nay trời Cali vẫn hừng hực nóng và những cành phượng tím đã lặng lẽ lìa cành, nhường chỗ cho những ngày khai trường rộn rã, khiến cho em nhớ vô cùng những ngày khai trường xưa của chúng mình với bài văn nổi tiếng của tác giả Thanh Tịnh . . .
Nơi Cha đứng, cũng là nơi Cha đã Từng nắm tay dìu dắt bước con đi Đây là nơi vạn vật cùng thờ kính Đức Chúa Cha là Chúa của muôn loài Mẹ Đồng Trinh đang bế đứa con thơ Hằng cứu Giúp luôn giang tay cứu vớt