Cho anh gởi một lời mừng,
                               Khi nào ly dị nhớ đừng quên anh.


Lân hoảng hốt đạp thắng và vội bẻ quặt tay lái sang bên trái. Cả người chàng nghiêng hẳn về bên phải vì tình trạng mất thăng bằng thình lình. Chiếc xe của chàng chao đi nhưng nó ngoan ngoãn lách theo ý muốn. Tiếng rít của bánh xe cán trên mặt đường nhựa làm mọi người choàng tỉnh sau cơn ngái ngủ của buổi sáng mùa đông chưa đẫy giấc. Người ta còn thèm thuồng hơi ấm của chăn ấm gối êm. Rồi “rầm” một cái, âm thanh của hai khối kim khí chạm nhau nghe chát chúa. Lần này thì mọi người tỉnh táo thấy rõ, kể cả Lân. Chàng còn ngửi được mùi chất cao su cháy khét vì độ ma-sát. Lân đang lái xe trong tình trạng lơ tơ mơ, không phải vì thiếu ngủ nhưng tại chàng hay suy nghĩ vẩn vơ. May là Lân thấy rõ ràng chiếc xe to lớn, cồng kềnh từ cánh phải phóng vụt ra đường. Nó đâm thẳng vào hông chiếc xe con con ngay trước mặt. Chàng biết chắc là chiếc xe con phải đứng khựng lại, ít nhất là xoay cho đủ một vòng hoặc bắn dạt đi cả chục mét. Với tốc độ 45 dặm một giờ, nếu chàng không nhanh tay bẻ quặt tay lái sang bên thì chắc chắn là xe chàng cũng đâm vào cảng chiếc xe nhỏ, hay biết đâu chừng lại đâm vào mũi chiếc xe gây ra tai nạn. Cả hai trường hợp đều mất thì giờ và đó là điều chàng không muốn.

Gần đúng như chàng dự đoán. Chiếc xe con xoay đúng nửa vòng, đầu xe quay ngược lại chiều lưu thông. Vẫn còn may vì chẳng có chiếc xe nào trờ tới cả; nếu không nó lại đâm thẳng vào mũi chiếc xe và gây ra tai nạn dây chuyền. Khách bàng quan giảm hẳn tốc độ và lái dạt sang bên. Chiếc xe Mỹ cồng kềnh đầu xe bốc khói, nằm ngang nhiên giữa đường như một con trâu già làm reo không chịu theo chủ ra đồng làm việc.

Sự việc xảy ra trong chớp mắt. Lân hoàn hồn vì thoát được một tai nạn trong đường tơ kẽ tóc. Chiếc xe con lõm hẳn vào một bên trông nghiêng như miệng người già móm mém. Nhìn hông xe bẹp dúm chàng nghĩ kể cũng may cho tài xế vì nếu bị đâm vào phía cánh trái thì người tài xế chắc chết hoặc ít ra bị thương nặng. Vừa nghĩ đến đó là chàng vội mở cửa xe chạy ào về phía chiếc xe con. Mở cửa xe, Lân nhận ra ngay một cô gái ngồi dựa hẳn ra phía sau, đầu nghoẹo sang bên, mắt nhắm nghiền. Cũng nhờ có nịt dây an toàn nên cả thân hình cô gái không đổ ập sang bên. Chàng dùng ngay điện thoại cầm tay gọi tổng đài cấp cứu báo tin tai nạn lưu thông và xin ngay một chiếc xe cứu thương vì có người bất tỉnh. Chàng cũng gọi ngay vào hãng báo sẽ đến chậm khoảng hơn tiếng. Lân muốn tháo dây an toàn đặt cô gái nằm xuống nhưng lại không dám vì chàng đọc đâu đó trên mặt báo có nói đến những tai nạn như thế cần phải có tay chuyên môn; nếu không tình trạng người bị thương có thể tồi tệ thêm. Những tai nạn với chấn động mạnh như vậy thường ảnh hưởng đến xương cốt. Nhẹ thì rêm mình chút đỉnh mỗi khi trái gió trở trời, nặng thì ngồi xe lăn suốt bốn mùa không kể nắng mưa.

Khoảng dăm ba phút sau Lân đã nghe tiếng còi cứu thương hụ từ xa. Một chiếc xe cảnh sát chớp đèn chạy ngược chiều tiến về phía Lân. Viên cảnh sát xuống xe và bước xăm xăm về phía chiếc xe con. Lân cũng bước đến và tự giới thiệu với viên cảnh sát chàng là người vừa gọi điện thoại cấp cứu. Mọi xe trên đường nép sát vào lề nhường chỗ cho xe cứu thương. Chàng nhìn thấy hai người đàn ông nhảy vội xuống xe mang theo chiếc băng ca và dụng cụ cấp cứu tất tả chạy đến. Kể ra khi cần, cảnh sát và cứu thương làm việc thật nhanh chóng và ăn khớp với nhau lắm. Như thế thì mạng cô gái cũng không đến nỗi nào. Viên cảnh sát bỏ chàng đứng xớ rớ ở đó và đi quan sát hiện trường, bắt đầu thủ tục làm biên bản. Trước khi đi, anh ta cũng không quên dặn chàng chờ để còn lấy lời khai. Chàng đã hình dung được những phiền toái khi làm nhân chứng trong những tai nạn xe cộ. Luật sư bên nạn nhân sẽ rất nhã nhặn với chàng vì những lời khai của chàng lát nữa đây trong biên bản sẽ làm cán cân thắng bại trong vụ kiện nghiêng hẳn về một bên. Dĩ nhiên sẽ nghiêng về phía luật sư của cô gái. Lân chỉ mong cho hai bên thoả thuận trên giấy tờ đừng kéo nhau ra tòa; nếu không chàng lại mất thì giờ ra đứng trước mặt vị quan tòa nữa. Phiền thì phiền rồi đấy nhưng Lân bằng lòng vì mình đã làm một cái gì đó để giúp người hoạn nạn. Có thể nếu chàng không nhảy xuống xe, nhúng tay vào thì cũng có người khác thay chàng làm chuyện đó. Nhưng chàng không đành đứng nhìn khi trong tay mình có phương tiện để giúp đỡ.

Khoảng một tuần sau đó, người đại diện văn phòng luật sư có gọi cho chàng minh xác lời khai. Lân cứ thành thật khai báo những gì mắt thấy tai nghe, không thêm bớt điều gì. Họ cám ơn rối rít và hẹn sẽ gặp lại, nếu cần phiền ông ra tòa làm nhân chứng. Lân chán nản nhận lời vì không thể thoái thác. Rồi cả đến hơn tháng, Lân chẳng thấy ai gọi đến nữa. Chàng tin chắc là luật sư hai bên đã sắp xếp với nhau vì ra tòa chỉ tốn thêm tiền chứ không có lợi ích gì trừ trường hợp bên cáo đòi bồi thường nhiều quá và bên bị thấy vô lý nên họ cần thêm một ý kiến thứ ba nữa là quan tòa. Luật sư cả hai phía đều cố gắng mang lợi ích tối đa cho thân chủ nhưng họ cũng biết mềm nắn rắn buông lắm. Cái tai nạn xe cộ thế là đi dần vào quên lãng…

Một hôm, Lân nghe trong thư tiếng nói (voice mail) ở sở có lời nhắn:

- Hello anh! Có thể là Lân hay Lan gì đó nhưng em nghĩ tên anh phải là Lân. Em Phố đây. Anh chưa biết em nhưng em biết rõ anh lắm nha! Thật ra, cũng không biết nhiều đâu nhưng em biết anh nhiều hơn anh biết em. Bằng chứng là anh không biết Phố là ai hết, còn em, em đã biết anh rồi. Biết thế nào thì hẹn gặp anh chiều nay tại quán… lúc 6 giờ, em sẽ nói cho anh biết. Anh với Phố không xa lạ gì đâu, chỉ tại anh quên thôi. Hẹn gặp anh chiều nay nha. Bye. À! Anh cứ nói tên em Phyllis cho bồi bàn là họ dẫn anh đến bàn của em ngay.

Lân ngồi thẫn người cố đoán xem cô gái này là ai. Chàng vắt óc mãi rồi đành chịu. Giọng cô gái hoàn toàn xa lạ. Cái giọng liến thoắng, pha chút nhõng nhẽo làm chàng thấy vui vui. Nghe giọng nói mà chàng có thể tưởng tượng đến một khuôn mặt khả ái có mái tóc mượt mà ôm xỏa lấy đôi bờ vai tròn trịa. Nghe lối nói chuyện cứ như đã quen biết nhau lâu lắm nhưng sao cô gái lại không biết rõ tên của chàng. Lân thì ra Lân chứ sao lại nói lưỡng Lân hay Lan. Thế thì lạ thật! Xét cho cùng cô gái có biết đôi chút về Lân: chẳng hạn biết số điện thoại ở sở làm, đoán mò đúng tên của chàng; còn chàng thì hoàn toàn mù tịt về đời tư của cô. Óc tò mò kích thích Lân mãi và chàng nghĩ chiều nay phải đi gặp cô gái xem sao. Lân cứ ngồi thả hồn đi thật xa và chàng chợt nhớ ra chiều nay phải ghé tiệm mua cho thằng con út đôi giày. Chàng cứ khất lần với nó mãi. Đôi giày kể ra nếu gắng thì cũng mang đến cuối niên học nhưng chàng đã hứa là mua cho nó đôi mới. Hay là thôi chẳng cần đi gặp mặt cô gái làm gì, để thì giờ mua cho con đôi giày. Cứ lờ tuốt là xong. Sốt ruột thế nào cô ấy cũng gọi vào sở cho chàng và lúc đó Lân sẽ hỏi thăm cho ra lẽ. Suy đi tính lại, Lân lại nôn nóng muốn biết cô gái là ai. Xưa nay vẫn vậy, làm được việc gì là chàng làm ngay, chứ không để lâu. Việc nhà, việc sở ai cũng khen chàng chóng vánh, đâu vào đó. Gặp mặt cô gái chiều nay thì chàng sẽ hết thắc mắc ngay; nếu không, sợ đêm nay Lân sẽ mất ngủ chỉ vì một cái chuyện con con ấy. Vả lại, cũng chẳng mất nhiều thì giờ, chàng nghĩ nói chuyện dăm ba câu là xong, sau đó Lân phải xin kiếu để đi mua cho con đôi giày. Và chàng lại tự hỏi có nên đến gặp riêng một cô gái chẳng hề quen biết hay không trong khi chàng đã có gia đình. Mười lăm năm chung sống với Ly có ba mặt con, Lân chưa bao giờ nghĩ đến một người đàn bà nào khác ngoài người vợ lúc nào cũng đầu tắt mặt tối vì công việc. Chàng cũng chưa hề đi gặp riêng một người khác phái bao giờ. Đành rằng gặp nhau ở một nơi công cọng nhưng Lân vẫn cảm thấy một cái gì đó vướng vướng, không ổn. Nhưng chàng lại tự an ủi đây chắc chắn không phải là một cuộc hẹn hò vì chàng đến chỉ để xem cô gái là ai, đơn giản thế thôi, rồi đường ai nấy đi. Suốt buổi trưa chàng cứ phân vân mãi cho đến lúc gần tan sở Lân mới dứt khoát với chính mình là đi đến điểm hẹn và chàng tự hứa là sẽ không ngồi lâu.

Lân cố ý đến tiệm trễ 5 phút vì chàng không muốn ngồi chờ một người không biết mặt. Đó là một tiệm ăn Mỹ, khá sang trọng. Lân ngần ngừ khi đưa tay đẩy cửa bước vào. Hay là thôi, chàng nghĩ. Rồi chàng lắc đầu, thở mạnh, dứt khoát đẩy cửa và bước hẳn vào trong. Lân nói có người con gái đang đợi chàng, người bồi bàn lễ phép nói theo tôi. Tiệm đã khá đông người. Chàng đảo mắt nhìn quanh cố ý nhìn xem dáng dấp một cô gái Á đông nào không, chân vẫn bám gót người bồi. Tim chàng bỗng đập mạnh như thuở hẹn hò riêng với Ly. Lâu lắm chàng không còn có những giây phút hồi hộp như thế trừ lần đi vượt biên ngồi chờ tàu đến bốc trong đêm tối. Nhìn theo hướng đi về phía góc tiệm, chàng nhác thấy một cô gái đang chúi mũi vào cuốn sách trước mặt. Nàng mặc chiếc áo đỏ rực trông nổi bật dưới ánh đèn vàng nhạt hắt xuống từ chiếc bóng treo ngang tầm người đứng. Nghe tiếng động, nàng ngửng lên, nhìn về phía chàng miệng nở nụ cười, nói khẽ:

- Anh!

Điều đầu tiên đập ngay vào mắt Lân là nàng quá đẹp. Khuôn mặt cô gái đỏ hồng trên làn da mịn như ngồi bên bếp lửa. Không biết tại vì ánh đèn trong nhà hàng mờ mờ hay tại chàng chưa thay độ kiếng cận thị, Lân chỉ biết cái đẹp như thế phải là một công trình tinh xảo của tạo hóa. Chàng đứng ngây người chưa mở miệng nói được một câu chào hỏi thì ánh mắt của nàng đã chuyển sang phía người bồi bàn. Nàng nói cám ơn nhiều. Lân choàng tỉnh và vội vàng nói cám ơn theo. Nàng đưa tay, thân mật:

- Anh ngồi đi anh!

Lân ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Chàng nghe tim đập rộn rã trong lồng ngực. Lân hít một hơi dài, cố giữ bình tĩnh. Vừa ngồi xuống, chàng đã nghe giọng nói reo vui:

- Anh phải là Lân. Còn em… Phố. Anh thấy em đoán tên anh tài không?

Lân gật đầu, lắp bắp:

- Vâng… vâng!

Rồi ngồi đực ra không nói được gì. Đúng ra con người Lân không hoạt bát lắm nhưng cũng không đến nỗi ngồi đờ đẫn như thế; chẳng qua chỉ tại mới gặp gỡ, sắc đẹp của cô gái đã hớp hồn chàng; hơn nữa Phố quá liến thoắng, mau miệng nên chủ động trong câu chuyện.

Ánh mắt Phố lướt nhẹ trên người Lân:

- Anh tìm tiệm này có dễ không?

Lân cố lấy giọng bình thường:

- Cũng dễ cô. Nhưng… cho tôi hỏi… sao cô lại biết tôi?

Chỉ có một câu hỏi ngắn mà giọng của Lân bị ngắt quãng ở nhiều đoạn. Phố hình như không để ý đến sự bối rối mất bình tĩnh của Lân. Có lẽ giới đàn ông khi gặp nàng đều bối rối như thế nên Phố chẳng có gì ngạc nhiên cả. Nàng chu miệng làm dáng, trườn nửa người về phía Lân, giọng đầy vẻ quyến rũ:

- Khoan đã! Chuyện đó em bật mí cho anh lúc nào chả được. Anh và em nên ăn hay uống cái gì đi.

Rồi không đợi cho chàng đồng ý hay không, Phố vẫy tay gọi bồi. Lân nhỏ giọng:

- Ăn uống làm gì. Tôi… còn phải về, cô ạ!

- Thì em cũng phải về vậy! Nhưng ngồi chuyện vãn mà lại không ăn uống gì sao. Em đãi anh.

Lân phân trần:

- Không phải thế. Ai trả tiền chẳng được… Thôi được rồi! Cho tôi uống cái gì nhè nhẹ.

Phố gọi một ly cocktail, pha chút rượu mà chàng nghe tên lạ hoắc. Lân vốn không sành rượu, lại càng không biết cocktail. Nghe Phố nói pha thêm chút rượu này, bớt chút rượu kia, Lân tin chắc nàng là người sành sõi. Đàn bà con gái uống rượu xưa nay Lân chưa từng gặp. Lần đầu tiên gặp Phố, nghe nàng gọi rượu và nói rành rọt cách pha chế Lân cảm thấy mình thật kém vế. Không biết Phố muốn khoe khoang sự từng trải của nàng hay không nhưng Lân thấy Phố giải thích và đòi hỏi hơi nhiều khi gọi ly cocktail. Nguyên tắc các tiệm Mỹ xưa nay vẫn thế: chiều ý khách hàng tối đa nên anh bồi kính cẩn nghe lời yêu cầu của Phố và ghi ngay trên giấy. Lân không thể gọi rượu như Phố vì chàng không muốn mang hơi rượu nồng nặc về nhà trước bữa cơm. Hơn nữa, bụng đang đói, nốc rượu vào rất dễ say và chàng còn phải lái xe về nhà nữa. Chàng chỉ gọi một ly cam vắt. Phố còn gọi thêm một món ăn gì đó cho nàng.

Trong khi Phố gọi các món ăn thức uống, Lân ngồi lặng lẽ chiêm ngưỡng sắc đẹp của Phố. Chẳng biết đôi má của Phố đỏ hồng tự nhiên hay là do nghệ thuật đánh phấn của nàng. Cái màu đỏ hồng gợi cảm chạy từ đôi gò má cao và nhạt dần khi đi về phía cánh mũi, pha trộn với màu trắng sữa trên khuôn mặt. Mái tóc, đúng như Lân tưởng tượng, xỏa dài chấm nửa lưng. Ở Mỹ, với thời gian eo hẹp, giữ được mái tóc dài óng ả như Phố phải kể là một kỳ công. Nàng cũng nuôi tóc mai dài cong xoắn bên tai. Cái cằm thuôn nằm cân đối dưới đôi môi dày, cong cớn nhất là khi Phố chu môi làm dáng. Có lẽ đôi mắt tròn, long lanh như được tráng một lớp nước là điểm thu hút nhất trên khuôn mặt Phố. Chúng phóng ra những tia nhìn ướt, ướt rượt, nũng nịu, mời mọc làm Lân muốn níu giữ mãi hình ảnh mê hoặc đó, không muốn nó mờ nhạt đi trong tâm trí. Chàng ngồi đờ đẫn ra một phần cũng vì những tia nhìn từ đôi mắt Phố. Nó không có tác dụng làm tê liệt thần kinh của người đối diện như thôi miên nhưng lại tạo cái cảm giác sảng khoái, đê mê như được hút á phiện. Phố mặc chiếc áo đỏ, ngắn tay, hở cổ, bó sát người. Từng ấy bộ phận khắc trên khuôn mặt một nét đẹp ma quái lạ lùng. Lân nghĩ có những sắc đẹp chỉ để làm dáng trong tiểu thuyết hay trong văn chương, nghĩa là mấy ông nhà văn cứ tưởng tượng ra cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn chứ làm gì mà có chuyện chim sa cá lặn, đổ nước nghiêng thành. Đến khi gặp Phố, chàng mới thấy mình lầm. Thảo nào, có những ông vua sẵn sàng mất cả ngai vàng chỉ vì một sắc đẹp. Lân bỗng nghe tiếng Phố bên tai:

- Anh ngồi chờ em một tí nhen. Em ra ngoài gọi phôn một tí.

Rồi nàng uyển chuyển đứng lên, uốn éo bước đi. Phố bước ra phía cửa theo hướng nhìn của Lân nên chàng thưởng thức trọn những bước đi của nàng. Tim Lân đập thình thịch khi Phố vừa đứng lên. Nàng mặc chiếc váy đen ngắn, thật ngắn ôm sát đùi. Nó ôm sát đùi đến nỗi làm chàng có cảm giác Phố sẽ rất vướng trong những bước đi. Nàng trườn đi những bước ngắn, thoăn thoắt. Chỉ thoáng một cái Phố đã thoát khỏi tầm nhìn của Lân và mất hút sau cánh cửa kiếng dày cộm. Chỉ mình Lân ngồi lại, chàng bỗng tự hỏi sao mình vẫn còn ngồi đây? Lân lắc lắc đầu, vỗ vỗ vào trán cứ như vừa bừng tỉnh sau môt cơn mê. Lân dứt khoát là khi Phố trở vào, chàng sẽ hỏi ngay tại sao Phố biết tên chàng và sau đó xin chia tay. Lân chợt nhớ có một danh nhân đã thốt lên rằng bất cứ sắc đẹp nào cũng ngầm chứa một hiểm họa. Và Lân bỗng linh cảm chàng đang vướng vào một hiểm nguy nào đó chưa rõ nét.

Người bồi mang đến thức uống cho hai người. Phố lại hiện ra trong tầm mắt của Lân. Cũng những bước đi uốn éo, ngắn gọn Phố đến bên chàng. Nàng ngồi phịch xuống ghế ra dáng mệt mỏi cứ như người vừa mới đến đích sau cuộc chạy đua việt dã. Vừa ngồi xuống, Phố lại nở ngay nụ cười:

- Anh chờ em có lâu không?

Lân lắc đầu:

- Không… không!

Phố hất mái tóc ra sau, hai tay đan vào nhau:

- Anh lập gia đình lâu chưa?

Lân giật mình, định hỏi tại sao Phố lại biết thêm chi tiết đó nữa nhưng chợt nhớ ra ngón tay chàng có đeo nhẫn. Chàng đổi thế vòng tay, thu giấu bàn tay đeo nhẫn vào phía trong:

- Cũng mười mấy năm rồi cô.

- Thế anh có mấy cháu rồi?

- Ba. Nhiều quá, lo không xuể!

Rồi chàng hỏi ngược lại:

- Thế còn cô?

Phố ngây thơ:

- Em sao?

- Chuyện gia đình của cô?

Phố thở dài, giọng nhuốm buồn:

- Chồng em ấy hả? Anh ấy đi họp hành ở ngoại quốc liên miên. Em lại chưa có đứa con nào cả.

Rồi Phố chuyển ngay sang đề tài khác như không muốn Lân nhớ đến bổn phận thiêng liêng của chàng đối với gia đình và nhất là khi Lân đang ngồi đối diện với Phố, một người đàn bà đã có chồng. Người đàn ông bình thường nào trong tâm tư cũng nhói lên một chút mặc cảm tội lỗi khi gặp gỡ riêng tư một người đàn bà không phải là người vợ thuỷ chung. Mặc cảm của người nhuốm ý phản bội. Đó chỉ là thuở ban đầu vì còn ngại ngùng nhưng khi lún sâu vào vũng lầy tình cảm thì lại là chuyện khác; có lẽ người đàn ông sẽ mang mặc cảm tội lỗi với… người tình khi gặp gỡ thường xuyên vợ mình mà không dành đủ thì giờ để thỏa mãn cơn đói khát của tình nhân. Phố biết thế. Nàng biết rất rõ tâm lý của những người như Lân và nàng xoay chuyển đề tài:

- À này! Anh cứ thắc mắc mãi tại sao em biết anh! Đây, em nói cho anh ngay kẻo anh cứ nhấp nhổm không yên. Nhưng anh phải hứa với em là uống hết ly nước rồi mới về. Anh có hứa với em không?

Lân chủ đích đến đây là để biết xuất xứ của cô gái. Nàng nói ra thì Lân hết thắc mắc, nhẹ cả người nhưng ngồi nán lại một chút bên người đàn bà đẹp như Phố, chàng nghĩ đó là một vinh dự. Và Lân ít khi từ chối những vinh dự bất ngờ. Chàng nhấp một chút nước cam, gật đầu:

- Cô cứ nói đi. Tôi hứa nhưng không thể đợi cho cô ăn xong đâu!

Phố nheo mũi, cười khúc khích:

- Không! Em chẳng dám vì em ăn chậm lắm. Anh không có thì giờ với em suốt đêm đâu…

Nàng sửa dáng ngồi, giọng từ tốn:

- … Anh đã giúp em một lần. Chắc anh còn nhớ vụ đụng xe mấy tháng trước không? Anh đã gọi xe cứu thương cho em…

Lân ngắt lời:

- À! Thế ra là cô. Vậy mà tôi cứ đoán mãi không ra. Hôm đó chồm người qua cửa nhìn nghiêng nên không nhìn rõ nét mặt của cô. Nếu được nhìn thẳng thì có lẽ tôi sẽ nhận ra cô ngay khi vừa mới bước vào tiệm. Còn số điện thoại?…

- Em chỉ cần liên lạc với hãng bảo hiểm của em là biết ngay vì anh là nhân chứng trong vụ đụng xe. Nếu không, em hỏi cảnh sát thì cũng phăng ra số điện thoại của anh thôi. Khi họ đánh vần tên của anh, em nghĩ ngay tên anh phải là Lân nhưng cũng không hiếm người đàn ông tên Lan, phải không anh?

Không đợi cho Lân trả lời, Phố đột nhiên vươn cánh tay dài ngoẵng nắm chặt lấy bàn tay của chàng như con trăn quăng mình chụp mồi:

- Em cám ơn anh lắm. Anh còn chịu làm nhân chứng cho em nữa. Với lời khai của anh, dĩ nhiên em thắng kiện, thắng lớn kia.

Lân nghe lưng bàn tay chàng nóng lên. Luồng hơi nóng chạy dọc suốt cánh tay lên đến lồng ngực thì Lân bỗng nghe nhói nhè nhẹ. Chàng cố kìm giữ cho giọng khỏi run:

- Còn thương tích thì sao? Bây giờ cô còn đau không?

Phố rút tay về, ưỡn người túm gọn mái tóc bằng hai tay, dập dập mấy cái rồi thả suối tóc chảy trôi xuống vai:

- Em nằm bệnh viện hết một ngày. Họ chụp quang tuyến kỹ lắm, xem có máu bầm, xương nứt gì không. May quá chỉ có ảnh hưởng mấy bắp thịt thôi. Uống thuốc nên bây giờ cũng đỡ lắm rồi. Mà anh biết không? Cái bọn bảo hiểm nó quỷ ma lắm kia. Lỗi rành rành như thế mà nó vẫn cứ quy một phần trách nhiệm cho em. Nó nói là khoảng đường đó phải để trống, không được đậu choán để những xe khác rẽ vào hoặc băng qua. Em còn nhớ là thấy đèn đỏ nên cho xe chạy chậm lại, chưa kịp ngừng hẳn thì nghe đánh rầm một cái rồi em bất tỉnh luôn, còn biết gì nữa đâu…

Phố kể lan man không biết bao nhiêu chuyện. Nàng liến thoắng kể cho Lân nghe chuyện vượt biên, qua bên này bơ vơ tự lập thân, đi học, đi làm…v..v.., thỉnh thoảng Phố phá lên cười ngặt nghẽo. Đôi khi câu chuyện ngon trớn quá, Phố nắm luôn cả tay Lân mà lay. Lân ngồi lặng yên lắng nghe, lâu lâu lại chêm vào một câu nói phụ họa hoặc ngắt lời nàng để hỏi. Thoạt tiên, Lân còn ngại ngùng nhưng dần dần sự thân mật tự nhiên của Phố làm chàng bạo dạn hơn. Đã có lúc Lân đưa tay đập nhẹ vào tay Phố và phụ họa cười theo nàng. Nhìn Lân và Phố trò chuyện tương đắc, ai cũng nghĩ họ là đôi tình nhân tâm đầu ý hợp, đang ngụp lặn trong nguồn suối nóng tình yêu. Chỉ mới cách đây mươi lăm phút, khi ngồi một mình Lân dự tính là sẽ đứng lên ngay, nhất là sau khi biết Phố là ai, vậy mà chàng vẫn bị cuốn hút vào câu chuyện không dứt ra được. Mãi đến khi câu chuyện bớt phần sôi nổi, Lân mới chợt nhớ ra những chuyện cần phải làm. Chàng thấy không còn lý do gì để ngồi nán lại nữa. Lân nốc cạn ly nước cam nhỏ và nhìn thẳng vào mắt Phố:

- Thấy cô khoẻ là tôi vui rồi. Cám ơn cô, tôi phải về.

Phố ngăn lại:

- Anh ăn gian! Ai cho anh uống mau vậy! Nhưng thôi, cho anh về. Hôm nào em gọi anh nữa nhé!

Lân lưỡng lự trong giây lát. Chàng chưa bao giờ có một buổi nói chuyện vui như hôm nay và cũng rất muốn có những lần khác chuyện vãn với Phố. Hơn nữa, Phố đã biết số điện thoại ở sở, chàng có cấm mà Phố muốn gọi thì cũng đành chịu. Vấn đề là chàng có muốn tiếp chuyện hay không? Nếu không trả lời, mãi thì Phố sẽ chán nản không gọi nữa. Vấn đề là nơi mình, Lân nhủ thầm.

- Vâng! Không sao. Thôi, tôi phải về. Chào cô!

Lân tất tả đi về phía cửa. Chàng chạy vội ra bãi đậu xe. Khi bật công tắc đề máy, Lân thấy rõ chiếc đồng hồ hiện ra con số 7:35. Lân giật mình thầm nghĩ mình ngồi đã hơn tiếng rưỡi cơ à! Chàng vội lục trong đầu một lý do chính đáng để nói với đứa con khi về nhà trên tay không có đôi giày. Trước khi lái xe đi, Lân nghĩ lý do đó cũng để giải thích luôn cả cho Ly, vợ chàng.

*    *
*

Từ buổi gặp gỡ định mệnh đó, Lân giữ kín sự liên lạc với Phố không hở môi cho một ai biết. Phố cũng đồng loã yên lặng. Thật ra, nàng chẳng quen ai ở thành phố này để sợ mang tai tiếng cả. Dĩ nhiên chồng Phố không biết chuyện này. Một người đàn ông - theo lời Phố mô tả- hiền lành, chiều vợ. Em nói gì anh ấy cũng nghe, nàng bảo với Lân vậy. Chỉ một tội, anh ấy xa nhà thường xuyên vì những chuyến công tác ở ngoại quốc. Những món quà đắt giá địa phương người chồng mang về tặng Phố sau mỗi chuyến công tác vẫn không bù lại những trống vắng mà nàng phải gánh chịu ngày đêm. Phố nói nàng không đòi hỏi hay thắc mắc gì ở chồng. Việc hãng phải đi thì đi. Vả lại những chuyến công tác như thế đã xảy ra thường xuyên trước khi lấy Phố. Nàng tâm sự với Lân em cũng buồn lắm những riết rồi cũng quen. Hơn nữa, bây giờ em lại có anh bên cạnh thành ra cũng khuây khỏa nhiều lắm. Phố ân cần nắm lấy tay Lân, thổ lộ:

- Em rất biết ơn anh giúp em trong vụ tai nạn vừa rồi. Anh lại cho em làm bạn trong những ngày buồn tẻ. Em thật không biết phải cám ơn anh thế nào cho vừa!

Lân thành thật gạt đi:

- Chuyện đó mà em cứ nhắc đi nhắc lại hoài. Anh đã nói rồi, cái tai nạn xảy ra ngay trước mắt anh, anh phải giúp. Không có anh thì cũng có người khác giúp em. Ơn nghĩa gì. Còn bây giờ nếu khi nào thấy buồn, muốn anh đến chuyện vãn giải khuây thì anh cũng sẵn lòng. Anh tự nguyện đến với em nên anh không muốn em nói đến hai chữ ơn nghĩa nữa.

Phố cảm động đến rưng rưng. Về chuyện tai nạn, Lân nói rất thành thật. Còn chuyện chàng sẵn lòng đến với Phố, đúng ra Lân suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định tiếp tục mối dây liên hệ. Từ hôm gặp nhau ở nhà hàng, Lân cứ nghĩ Phố chỉ nói đưa đẩy câu chuyện thế thôi chứ nàng chẳng cần phải gọi lại nữa. Nàng là đàn bà có chồng. Gia đình chàng cũng tương đối đầm ấm. Thế thì chẳng có lý do gì để duy trì sự quen biết. Vậy mà chỉ mấy ngày sau Phố đã gọi đến sở gặp chàng. Nàng nói em buồn quá, anh đi ăn với em nhé. Nhận lời xong, Lân ngồi mà hồn lơ lửng trên mây. Lòng chàng rộn rã niềm vui khôn tả mà nếu không kìm hãm được Lân đã hét to lên để thoát bớt sự hớn hở đang làm nở căng lồng ngực. Ở cái tuổi không còn trẻ như Lân, chàng cảm thấy tự ái được ve vuốt khi Phố cần đến chàng. Đầu năm chàng có đi xin quẻ, ông thầy ngồi ở hông chùa có bảo cậu phải coi chừng vì năm tuổi, sẽ có chuyện xui xẻo xảy ra. Năm tuổi đâu không thấy, chỉ thấy cung đào hoa nổi bật hẳn khi nghe giọng của Phố nhõng nhẽo trong máy. Hơn nữa, Lân thấy thật hãnh diện khi ngồi bên Phố, chỉ vì một lý do thật đơn giản: Phố quá đẹp. Một sắc đẹp mà đôi khi chàng chợt có ý nghĩ chiếm đoạt.

Một điểm khác làm Lân si mê là giọng nói của Phố. Cái giọng nũng nịu, nhõng nhẽo trên phôn làm Lân ngây ngất. Trong đời chàng chẳng có một người đàn bà nào ăn nói thiết tha đến thế, kể cả Ly. Yêu nhau rồi lấy nhau, chàng và Ly cũng qua giai đoạn yêu thương khá nồng nhiệt nhưng Ly chẳng bao giờ nhõng nhẽo, ngúng nguẩy, phụng phịu hoặc nũng nịu với chồng. Những gia vị đó của tình yêu Lân lại tìm thấy hoàn toàn ở Phố. Ly đảm đang bổn phận của một người vợ hiền thục trong khi Phố lại dâng hiến hương vị của người tình với nhiều đam mê lôi cuốn. Chẳng trách được Ly, với ba đứa con tuổi từ 5 đến 13 đủ làm nàng bận rộn từ khi rời sở làm cho đến khi nằm vật xuống giường ngủ thiếp đi. Nào là đón con về từ trường học, nào là tạt qua chợ mua chút rau cải, nào là bếp núc cho bữa cơm chiều, nào là tắm rửa cho con. Quá mệt mỏi nên Ly ít khi để ý đến chuyện quần áo, đầu tóc cho chính mình; lấy đâu còn thì giờ âu yếm bên chồng như thuở còn son sẻ. Gặp Phố, Lân bỗng thấy cuộc đời chàng thi vị hẳn ra. Với Phố, chàng giống như người ăn mãi rau nhạt miệng bỗng thèm một bữa đậu phụ có chấm tí ớt tương cay cay ở đầu lưỡi. Lân thấy lạ miệng hẳn và chàng cứ lún dần vào vũng lầy của tình yêu ngang trái.

Phố cũng ném mình vào cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm. Cái tai nạn xui xẻo xảy ra cách đây mấy tháng, theo Phố nghĩ không còn là xui xẻo nữa mà tình cờ lại trở thành hữu duyên thiên lý năng tương ngộ vì mỗi lần nàng ngỏ lời muốn gặp mặt thì Lân nhận lời ngay. Chưa bao giờ chàng từ chối một cuộc gặp gỡ cả. Khi thì ra sở sớm để rong chơi với Phố. Khi thì giải thích với Ly việc ở hãng quá nhiều nên phải ở lại làm thêm. Còn Phố muốn gặp Lân để cám ơn, chẳng phải ơn cứu tử gì nhưng cũng là lòng tốt. Gặp mặt rồi, Phố lại thấy anh chàng này hay hay, chẳng khờ mà cũng chẳng khôn. Nhàng nhàng. Bồ bịch được, Phố nhủ thầm.

Có một điều mà cả hai không bao giờ thắc mắc là tình yêu như thế sẽ kéo dài được bao lâu? Gặp nhau, Phố và Lân đều lờ tuốt về chuyện gia đình. Chàng chẳng bao giờ hỏi han về công việc của chồng Phố. Nàng chỉ nói đến nỗi cô đơn mà nàng thường gánh chịu, làm Lân lại càng mủi lòng. Ban đầu, Lân luôn tự trấn an rằng chàng chỉ an ủi vỗ về Phố thôi, chứ làm gì mà có chuyện yêu đương. Chỉ là tình bạn mà thôi. Phố lại luôn luôn muốn là kẻ cần an ủi và người ủi an dĩ nhiên phải là Lân. Em cám ơn anh mỗi khi anh đến với em. Càng tin tưởng mình mang niềm vui đến cho Phố chừng nào, Lân càng siêng năng đến với Phố chừng ấy. Rồi biên giới giữa tình yêu và tình bạn nhạt nhòa dần theo năm tháng cho đến một ngày, Lân bỗng tự hỏi liệu mình có thể sống xa Phố được hay không?

Một buổi chiều, Lân nghe tiếng Phố nức nở trong máy. Nàng bảo rằng em cô đơn quá, Lân ơi! Đến với em đi. Giọng của Phố não nùng hơn bao giờ. Cuối thư tiếng nói, Lân còn nghe giọng của Phố kéo dài ra, nhừa nhựa: em chờ anh… nhen. Người Lân choáng váng như người bị trúng gió. Chưa bao giờ Phố gọi chàng đến tận nhà riêng. Thường là hẹn nhau ở đâu đó, đi ăn, đôi khi đưa nhau đi xem phim. Lần đầu tiên Phố muốn chàng đến nhà. Lân nghĩ có lẽ Phố quá buồn nên mới gọi chàng gấp như vậy. Cứ tưởng tượng đến đôi giòng lệ buồn rơi trên khuôn mặt Phố là người chàng như điên lên. Lân mê man không suy nghĩ được gì nữa, chàng ghi vội ra giấy địa chỉ nhà của Phố và sẵn sàng lao đầu vào cơn lốc mới của tình yêu.

Đứng trước căn nhà Phố, Lân bỗng thấy lòng hồi hộp như lần đầu tiên đến chỗ hẹn gặp nàng. Chỉ khác nhau ở chỗ chàng không thấy lưỡng lự như trước mà trái lại thấy lòng háo hức hơn bao giờ. Lân bấm chuông và thấy Phố hiện ra ở khung cửa. Nàng mặc chiếc áo ngủ màu hồng nhạt, chỉ ngắn đến nửa đùi. Hai vạt áo buông hờ, ẩn hiện. Khuôn mặt mệt mỏi của Phố mập mờ sau làn tóc rối buông thõng phía trước ngực. Phố không sửa soạn gì cả mà trông vẫn quyến rũ, mời mọc. Cuống họng Lân khô đắng như người đi lạc trong sa mạc lâu ngày. Chàng vội nuốt nước bọt cho vơi bớt cái cảm giác khát nước đến cùng cực. Phố nheo đôi mắt cố cản bớt ánh sáng của buổi chiều hè còn rực nắng. Nàng bảo nhẹ:

- Anh vào trong này đi.

Lân bước vào nhà, tiện tay chàng khép cửa rồi lẽo đẽo đi theo nàng. Lần đầu tiên bước vào nhà riêng của Phố, chàng bỡ ngỡ và rụt rè chứ không tự nhiên như những lần gặp gỡ trước đây. Phố hầu như không để ý gì đến thái độ của Lân. Đến bên sôfa, Phố ngồi phịch xuống, vẻ mệt mỏi:

- Mấy giờ rồi anh?

Lân ngần ngừ không biết nên ngồi bên Phố hay không. Cuối cùng chàng rón rén ngồi xuống ghế đối diện:

- Mới năm giờ chiều.

Phố ưỡn người ra sau kéo xếch ngược vạt áo đến gần ngang hông để lộ nguyên cặp đùi thuôn thuôn, khép hờ hững. Bộ ngực phập phồng sau làn vải mỏng. Lân bỗng khám phá ra nàng không mặc gì cả sau lớp áo ngủ. Cổ họng Lân lại khô ran.

- Gọi anh xong em cứ sợ anh không đến?

Chàng lắp bắp:

- Anh… đến… đến chứ! Nhưng em… sao thế?

Phố cúi mặt:

- Tự nhiên thấy buồn quá em chả muốn đi làm. Ngủ mãi đến trưa rồi cứ lẩn quẩn trong nhà. Mãi đến chiều mới gọi anh.

Lân đã lấy lại phần nào bình tĩnh. Những bất ngờ nóng bỏng đang dịu lại trong người chàng. Lân ân cần:

- Thôi, buồn làm gì cho hao người! Em đói bụng không? Em muốn anh gọi cơm tàu đưa đến nhà không? Hay là mình ra ngoài ăn đi…

Phố vuốt lại mái tóc, giọng vui vui:

- Ừ! Tuỳ anh. Làm gì thì làm, em phải tắm một cái đã. Anh uống gì cứ lấy trong tủ lạnh nhé.

Rồi nàng đứng lên. Cũng với cái dáng đi yểu điệu đó, Phố uốn éo tiến về phía phòng ngủ. Ngồi lại một mình, Lân nhìn quanh. Phòng khách bày biện khá trang nhã. Bộ xa-lông gồm một chiếc đơn, một chiếc hai chỗ ngồi, và một chiếc ba chỗ ngồi quay chung quanh cái bàn ở phía trên có lót tấm kiếng dày. Phía trên tường có treo một bức tranh lập thể trộn lẫn đủ màu sắc. Nhìn những đường nét ngoằn nghoèo, nguệch ngoạc trên bức tranh, Lân không biết nó muốn diễn tả cái gì. Có một chút sỗ sàng, phóng túng, vung tay quá trớn trong nét cọ của người họa sĩ giống như tâm trạng của chàng khi ngồi trên chiếc ghế đơn đối diện với Phố. Chàng đứng lên đi về phía nhà bếp định lấy nước uống nhưng một bức hình được ép bằng thạch cao treo ngang tầm nhìn cuốn hút lấy mắt của Lân. Bức hình của Phố. Nàng mặc chiếc áo dài và đội mũ hoàng hậu, đứng nghiêng mỉm cười nhìn về phía ống kính. Bên dưới có nét chữ viết tay: Hương Phố, thành phố thơm ngát khi có em… Hương Phố: phố thơm. Tên hay đấy chứ, Lân nghĩ thầm. Phía dưới có ký tắt hai chữ mà chàng không đọc được. Hay là tên của chồng nàng đề tặng. Nghĩ đến đó, Lân nhìn quanh quất cố tìm một dấu vết nào đó của người chồng mà chàng chưa hề biết mặt. Phố thường tránh không bao giờ nói đến sự hiện diện của người chồng. Chàng cũng không hề biết tên kẻ vắng mặt. Đột nhiên Lân nghĩ đến cảnh chồng của Phố bất ngờ về nhà ngay bây giờ. Chàng sẽ không biết nói sao với người đàn ông đó khi bị chất vấn. Nhìn cảnh một thằng đàn ông lạ mặt đứng lớ ngớ giữa căn phòng trong khi vợ mình đang tắm chắc chắn khó có người chồng nào nghĩ tốt cho chàng. Rồi sẽ có nhiều chuyện rắc rối xảy ra. Lúc ở sở Lân như mê đi không còn suy nghĩ được gì, bây giờ đứng ở giữa căn nhà của Phố chàng mới thấy mình thật dại khi đến nhà của người đàn bà đang có chồng. Mồ hôi vã ra như tắm, Lân choàng tỉnh. Chàng muốn đi ngay ra khỏi căn nhà nhưng đồng thời chàng lại tự trấn an rằng chồng nàng đi công cán ở ngoại quốc, làm sao có thể về vào lúc này. Lân khổ sở giữa hai tư tưởng dằng co mà không sao quyết định được. Ngay lúc đó, Phố xô cửa phòng ngủ bước ra:

- Anh! Anh đâu rồi, kéo dùm em cái zipper!

Phố vừa đi vừa hất hất mái tóc ra phía trước. Nàng đi chân trần, mặc chiếc váy màu trắng, khoét sâu xuống ngực, được treo bằng hai sợi dây mảnh nằm vắt qua vai. Đến trước mặt Lân, Phố không chú ý gì đến vẻ mặt lo lắng của chàng, nàng xoay người lại:

- Kéo dùm em, anh.

Lân nhìn thấy cả một khoảng lưng trắng ngần. Chàng nín thở, run run nắm lấy cái đầu khuy nhỏ xíu nằm ngang hông. Lân cố gắng tránh không đụng chạm đến người nàng vì chàng sợ cảm xúc đang mấp mé ở miệng ly, chỉ đợi tràn ào ạt ra ngoài. Nó như một núi lửa đang hừng hực đốt cháy âm ỉ ở bên trong, chỉ chờ cơ hội là tuôn phún thạch. Kéo được nửa lưng, Lân nhìn trân sợi dây nịt ngực nhỏ xíu màu đen nằm vắt ngang, nổi bật giữa khoảng da thịt trắng hồng còn thoang thoảng mùi nước hoa đắt tiền. Sợi dây mong manh như đường biên giới của tội lỗi mà bước chân chàng đang run rẩy muốn bước qua. Lân lóng ngóng mãi mới kéo xong cái zipper. Phố thản nhiên nói xong rồi hả anh, sửa sửa lại chiếc áo rồi tiến về phía sôfa, ngồi phịch xuống. Lân nhận thấy hình như Phố chưa bao giờ ngồi từ tốn xuống ghế, nàng luôn luôn ném người xuống chỗ ngồi một cách mệt mỏi, giống như một thói quen lâu ngày không thể nào lột bỏ được. Phố vẫy tay:

- Lại ngồi bên em đi anh!

Lân hồi hộp tiến lại ngồi xuống bên Phố. Nàng thản nhiên nắm lấy tay Lân xoa xoa. Chàng nghe lồng ngực đập rộn rã như vó ngựa. Phố tựa cằm vào vai chàng:

- Anh tính sao?

Phố có cái tật hỏi ngang chẳng ăn nhập vào chuyện gì cả. Đầu óc Lân từ nãy giờ đặc sệt, Phố lại hỏi một câu làm chàng ngẩn người không biết nàng muốn chàng tính sao về chuyện gì. Chàng ú ớ:

- Tính sao là thế nào?

Phố thổi nhẹ vào vành tai chàng:

- Thì đi ăn ngoài hay deliver?

Lân vẫn nhìn mông phía trước mặt. Chàng không dám xoay người nhìn Phố. Người chàng đang rạo rực như thùng thuốc súng, sợ ánh mắt của Phố sẽ là một mồi lửa làm nổ tung cả thành phố.

- Anh sao cũng được. Mà em đã mặc như thế thì chúng ta đi ăn ngoài vậy.

Nói xong, Lân dợm bước đứng lên. Chàng muốn thoát ra khỏi căn nhà này lắm rồi. Lân biết chàng không thể ngồi lâu bên Phố trong căn nhà yên ắng, vắng bóng người. Sự dằng co lúc nãy trở lại, lần này thôi thúc hơn làm chàng thật khó chịu. Vừa dợm đứng lên thì Phố ôm cả cánh tay chàng giữ lại. Đột nhiên, Lân nghe giọng nói của Phố rót nhẹ vào tai:

- I… want you… so much…

Hình như Lân chỉ chờ đợi có thế. Không còn gì kìm hãm chàng được nữa. Lân xoay người ghì chặt lấy tấm thân mảnh mai của Phố, hôn lung tung lên mặt nàng. Hơi thở dồn dập, Lân tham lam kéo ngược cái zipper xuống mà mới chỉ vài phút trước đây chàng vừa cẩn thận kéo lên. Phố ngã người ra sau, nằm xoài trên mặt ghế. Trước khi ngã chúi theo sức kéo của Phố, chàng thoáng thấy một cái bớt xanh khá to nằm chơ vơ giữa trũng ngực no tròn, nóng bỏng.

*    *
*

Đã mấy ngày, Lân thẫn thờ như người bị ma ám. Dư vị cuồng nhiệt của lần ân ái vụng trộm vẫn không lấn át được cái cảm giác run sợ vì sự liều lĩnh. Buổi ăn trưa, đóng cửa ngồi một mình trong văn phòng chàng tự trách mình vụng nghĩ, không nghĩ đến hậu quả. Ai lại đi ăn nằm với một người đàn bà ngay trong nhà riêng như thế. Chuyện ghen, ai mà chẳng có. Hoạn Thư xưa cố ý làm nhục Thuý Kiều bằng cách bắt nàng gảy đờn hầu chồng, cũng để thoả cơn ghen đang bốc lên ngùn ngụt. Lại nghe đâu có cô vũ nữ bị tạt át-xít, đục nát khuôn mặt khả ái một thời. Thời đại tân tiến, lại có bà xách dao lén thiến luôn của quý của ông chồng. Bà không xài được thì cũng chẳng cho con nào xài ké vào đó cả. Xoẹt, tay bà vợ cầm cục thịt máu me đỏ lòm, miệng cười đắc ý. Nghĩ đến đó, chàng đã nghe thốn thốn ở phía dưới bụng. Có bà, cho chắc ăn còn thảy cho chó ăn, thách thức tất cả những kỹ thuật tân tiến của y khoa xem có gắn lại được không cho biết. Con chó, tưởng cục xúc xích, vẫy đuôi tỏ vẻ biết ơn bà chủ. Hực một cái, cục thịt chui tọt xuống dạ dầy. Có mổ bụng con chó được ngay thì cục thịt cũng đã bầy nhầy như miếng giẻ rách, nối thế quái nào được! Xưa kia, mất chim còn đâm đơn xin làm thái giám cho vua. Ngày nay, biết làm gì khi nửa người phía dưới không nam mà cũng chẳng ra nữ. Lân biết chẳng bao giờ Ly lại nhẫn tâm cầm dao làm cái việc “thất đức” đó nên có phần an tâm. Những lần cắt cổ vịt làm tiết canh cho Lân nhắm rượu, Ly đều nhờ đến chàng. Hễ thấy máu là nàng đã xây xẩm mặt mày. Nhưng đó là chuyện mấy bà vợ, còn mấy ông chồng ghen tuông xem ra cũng đâu kém phần hung bạo. Chuyện nó cầm súng để vài viên vào người tình địch là chuyện thường tình. Ra tòa, người chồng được giảm khinh tối đa vì mất trí nhất thời. Tòa tha bổng, cùng lắm chỉ bóc vài ba cuốn lịch cho có vì. Còn mình thì mồ đã xanh cỏ. Có khi đã ly dị rồi mà vì yêu vợ cũ quá, nó vẫn xách súng đi trừng phạt những thằng dám làm quen với vợ nó như thường. Còn chàng, không những đã dan díu mà còn dám làm chuyện tầy trời đó ngay giữa nhà người ta. Hú hồn, Lân nghĩ mình vừa thoát chết. Nhưng cái cảm giác ân ái vụng trộm cũng lôi cuốn mãnh liệt không vừa. Cứ nghĩ đến hậu quả của sự dan díu, chàng tự hứa là thôi nên chia tay với Phố nhưng khi nghĩ đến dư vị của lần ân ái thì Lân vẫn còn thòm thèm lắm và nghĩ nếu kín đáo hơn một tí thì chẳng ai biết được. Mãi nghĩ ngợi, phân vân đến nỗi nhiều khi vợ con ngồi bên cạnh hỏi han mà chàng cứ ngơ ngơ ngác ngác như mán trên rừng xuống tỉnh.
Ly buồn. Làm sao thoát khỏi sự chú ý của nàng. Cho dù bận rộn đến mấy, nhìn chồng ngơ ngơ ngẩn ngẩn đến cả tuần, Ly âm thầm khóc một mình. Nàng không đoan chắc được điều gì xảy đến cho Lân nhưng chắc chắn phải là chuyện tình cảm. Linh tính báo cho Ly điều đó. Chuyện đi khuya về tắt của Lân, ban đầu còn có thể hiểu được nhưng đến khi chồng vắng mặt thường xuyên cả những ngày cuối tuần bắt nàng phải nghĩ ngợi. Bổn phận trong nhà, Ly chu toàn chỉ vì lòng yêu thương chồng con. Nàng quán xuyến từ trong ra ngoài không bỏ sót việc gì. Đứa con gái ở tuổi dậy thì, cả hai thằng con phá như giặc đều cần đến sự chăm sóc của nàng. Đành rằng nhiều khi Ly không chú ý đến chồng nhưng nàng còn có bao nhiêu thì giờ trong ngày đâu. Ly vẫn tin tưởng Lân hiểu cho nàng chứ không ngờ đời sống vợ chồng lại đi vào một khúc quanh đau buồn đến não lòng. Xưa nay vẫn vậy, Ly ít ăn nói, có chuyện buồn thì giữ lấy một mình, cùng lắm thì nàng gọi cho Nga, con bạn thân cũng ở trong thành phố này. Nga được cái rất xốc vác, phải nói là cao tay, giữ chồng con chỉ có một tay mà đâu lại vào đấy.

- Buồn quá Nga ơi!

Giọng Nga từ tốn trong phôn:

- Lại chuyện gì nữa đây?

Ly hạ thấp giọng:

- Khoảng hơn tuần ông ấy ngơ ngẩn không ra làm sao cả. Mình gọi mà ông ấy cứ như điếc.

- Hay là chuyện hãng. Chồng mày làm lớn nên công việc lớn, nhiều khi phải suy nghĩ không chừng.

- Không! Chuyện hãng mình biết chứ! Có lúc ông ấy lại thở dài nghe não nuột lắm kia.

- Thế mày nghi chuyện gì?

Ly thở dài:

- Phải là chuyện tình cảm. Vài tháng nay, ông ấy đi đứng thất thường lắm. Làm ngày về trễ, nhiều khi còn cả cuối tuần nữa.

Nga sẵng giọng:

- Vài tháng cơ à! Chuyện chồng con mà mày để đến vài tháng cơ à! Phải ngăn chặn ngay từ đầu. Sao mày lại cả tin như vậy?

Ly lại thở dài:

- Thì mình có biết đâu. Ban đầu cứ nghĩ là hãng bận rộn công việc thật. Nga thấy đó, ở bên này hãng mà bận rộn thì càng mừng vì còn việc dài dài để làm.

Nga gắt:

- Thì biết vậy! Nhưng mày cũng phải để ý đến chồng nữa chứ! Thôi bỏ qua đi, bây giờ mày tính sao?

- Mình cũng chẳng biết tính sao nữa! Chỉ mong là chuyện tình cảm qua đường mà thôi.

Đụng đến chuyện tình cảm, Nga đứng hẳn về phía phụ nữ và lên tiếng chỉ trích đàn ông gay gắt. Theo nàng, phần lớn đàn ông đều có tư tưởng phản bội ngay từ bẩm sinh. Phải nắm giữ chặt chồng trong tay bằng mọi cách, không thể nới tay vì nới tay là chúng lại mèo chuột ngay. Cái mả chúng nó vậy, Nga thường bảo với bạn bè. Nàng lại có tính tốt là rất bênh vực bạn bè, nhất là Ly. Lúc còn ở trung học, cả trường phải sợ mồm miệng có trộn chút đanh đá chua ngoa của Nga. Ai cũng nói là nó mà ra luật sư thì tiếp nối cái sự nghiệp cao cả của bà Ngô bá Thành ngay để đòi quyền sống cho phụ nữ. Nga nói một hơi không nghỉ:

- Mong… mong, mong cái gì! Chuyện vợ chồng mà mày nói mong! Phải biết rõ chuyện gì đã xảy ra. Có đúng là chồng mày ăn phải bùa mê thuốc lú của con nào không? Ban đầu thì qua đường, nhưng đến khi chồng mày ăn phải bả thì mười đứa như tao có giúp mày cũng bằng thừa. Đàn ông chúng nó năm bảy lá gan, phải vồ cho hết mấy lá gan đó về cho… mình, mày hiểu không? Phải ra tay trước, không thể ngồi đó rồi chờ sung rụng vào miệng.

- Thế Nga tính thế nào?

Nga trầm ngâm:

- Tao tính là phải hỏi ông ấy. Mày phải hỏi cho ra lẽ. Nếu không dám hỏi, tao đề nghị mày nói là mấy đứa con cần ba chúng nó về sớm để giúp việc học hành. Cuối tuần mày bắt nó đưa đi chợ, viện cớ là nhức đầu sợ lái xe không vững. Nếu nói không được, mày xúi con mày nói. Giữ chân chồng mày ở nhà một thời gian xem sao.

Ly tin tưởng vào kế hoạch của Nga. Theo lời yêu cầu của Ly, Lân có giúp vợ con nhưng chỉ thoáng qua là chàng kiếm cớ để đi mất biệt. Ly không thể làm gì hơn. Nàng quan niệm rằng trong tình yêu phải có tự do, chứ không thể ép buộc. Mười mấy năm trước, nàng có tự do để lựa chọn Lân từ đám đông còn bây giờ Lân lại lạm dụng tự do để chọn lựa một hướng đi khác trong cuộc đời chàng. Khi người chồng đã quyết định bước ra khỏi chu vi của mái ấm thì có lẽ Ly cũng không nên níu kéo làm gì. Làm toáng lên càng làm cho Lân chán ghét và chàng cảm thấy quyết định của mình là đúng. Ly thấy đã đến lúc nàng phải đứng dậy để đi nốt quãng đường mà không cần sự phụ giúp của chồng. Đành rằng như thế chỉ thiệt thòi cho con cái nhưng biết làm sao hơn khi Ly không được tham gia vào quyết định đơn phương đầy ích kỷ của Lân. Nàng cắn răng và chấp nhận lấy định mệnh buồn.

Còn Lân, chàng thấy không thể sống xa Phố được nữa. Phố như miếng nam châm mà cả người Lân như được tráng bằng kim loại. Tình yêu trong Lân mang cái háo hức hơn lần yêu Ly. Chàng hí hửng khi mỗi lần đi đón Phố và hớn hở khi gặp nàng. Lân thấy mình trẻ hẳn lại, có lẽ cũng do cái tính nhõng nhẽo trẻ con của Phố. Mười lăm năm trước, Lân quen Ly rồi ngỏ lời kết hôn. Số chàng không đào hoa để phải chọn lựa Ly giữa nhiều người. Quen nhau, thấy hợp thì yêu nhau. Khi ngỏ lời, Ly đồng ý. Thế là hai đứa lấy nhau. Lần quyết định chung sống với Ly, Lân không suy nghĩ nhiều. Lần quyết định đi gặp Phố, chàng đã suy nghĩ nguyên một buổi chiều. Lần này, khi quyết định xa Ly để chung sống với Phố, chàng suy nghĩ đến hơn tuần. Lân bàn với Phố:

- Anh thấy mình không thể sống như thế này mãi. Chồng em rồi có ngày cũng biết. Vợ anh thì hình như đã biết rồi. Nếu yêu nhau, tại sao anh và em phải lén lút như thế này mãi. Có chuyện gì giấu kín mãi được đâu!

Phố mỉm cười:

- Thế anh tính sao?

Lân vuốt mái tóc óng ả của Phố, ngập ngừng:

- Anh quyết định… mình sống chung với nhau… Em nghĩ sao?

Phố khựng lại một giây, rồi phá lên cười nắc nẻ:

- Thật không anh? Suy nghĩ kỹ chưa? Đừng vì thương hại mà lấy em nhé! Chồng em có xa nhà thật nhưng em sống mãi rồi cũng quen. Còn vợ con anh nữa. Nhiều vấn đề lắm anh ơi, không dễ đâu.

Lân nắm lấy tay Phố:

- Tin anh đi. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Tình yêu giữa anh và em mới là tình yêu thật sự (sic) và không có gì cản trở việc anh sống với em.

Phố nheo mắt:

- Đành vậy, nhưng chuyện vợ con đâu dễ mà anh quyết định bỏ ngang xương vậy.

Lân sôi nổi:

- Em nói thế cũng đúng nhưng khi anh đã quyết định thì khó cách mấy anh cũng phải làm. Chuyện của em mới khó kia, em có bằng lòng sống với anh không?

Phố nhún vai:

- Chuyện em thì quá dễ. Đã bảo chồng em dễ lắm, em nói gì anh ấy cũng nghe. Hơn nữa, đi công tác thường xuyên thế, em mang tiếng có chồng mà cũng như không.

Lân không thấy cái vô lý trong câu nói của Phố. Có người chồng nào chiều vợ đến nỗi vợ bảo ly dị mà cũng nghe theo. Khi yêu, con người thường mù quáng, kém sáng suốt và thật đúng khi áp dụng vào trường hợp của Lân. Cứ nghĩ đến hai câu vè truyền tụng: vợ ly dị thì bất tài, ly dị vợ thì bất lợi chàng thấy không đúng lắm. Trước hết, Lân không bị vợ ly dị. Thứ hai, chàng thấy ly dị vợ mà sống vậy thì quả bất lợi nhưng chàng lại được nguyên cả Phố. Người đàn bà mà Lân sẵn sàng đánh đổi tất cả những gì đang có để được nàng. Cho dù mất hết mà được Phố chàng thấy vẫn còn lợi kia mà. Hơn nữa, trong tình yêu ai lại suy tính hơn thiệt như thế. Nó cao quý hơn những vật chất tầm thường ở đời này (sic). Khi Ly biết được quyết định của Lân, nàng không ngạc nhiên lắm. Cái cảm giác bất an trong nàng không còn nữa. Ly mặc nhiên chấp nhận những chuyện như thế sẽ xảy ra khi tình yêu không còn keo sơn, gắn bó. Nhưng nàng buồn não nuột. Làm sao không buồn khi mười lăm năm tình nghĩa trôi truột như thác lũ trên nguồn tràn về đánh đổ tất cả những gì nàng đã khổ công vun xới. Những lần sinh đẻ quặn đau, thiếu chồng bên cạnh vỗ về khi nghiến chặt hai hàm răng suýt cắn vào lưỡi. Những đêm hôm thức bên con nóng sốt, ngầy ngật trong cơn buồn ngủ nghe từng tiếng tích tắc của đồng hồ và tiếng chồng ngáy dòn ở phòng bên cạnh. Ly không nghĩ đó là những hy sinh nhưng nàng nghĩ đến hai chữ bổn phận. Những bổn phận mà giờ đây nàng lại ngậm ngùi thoáng thấy hai chữ hy sinh. Ly thở dài và phôn cho Nga:

- Ông ấy đòi ly dị, bà ơi!

- Hả! Ly dị. Chồng mày có điên không?

Ly cố ngăn hai dòng nước mắt:

- Điên gì! Ông ấy mới nói với mình hôm qua. Thôi… cũng xong.

Tiếng Nga gầm gừ trong điện thoại:

- Cũng xong, cũng xong cái gì! Mày nói gì nghe lạ quá! Mày biết nó lấy con nào không?

Ly buồn bã:

- Cần gì phải biết. Vấn đề là ông ấy không sống với mình nữa. Còn ông ấy lấy ai thì mình chả cần phải biết.

- Thì đành vậy! Nhưng mày vẫn không biết thằng chồng mày ly dị để sống với con nào à! Tao tưởng nó phải nói cho mày biết chứ!

- Ông ấy không nói nhưng mình cũng không cần biết. Biết làm gì khi mình vẫn là kẻ thua cuộc…

Nga ngắt lời:

- Chưa chắc đâu mày ơi! Nghe tao nói đây, nó mà ly dị mày thì nó chỉ đi ăn mày. Này nhé! Cái nhà mày cứ nắm chắc trong tay một nửa. Ra toà, mày nhận phần nuôi con, không chừng toà lại phán cho mày nguyên cả cái nhà để nuôi con thì quá sướng. Nó phải trả tiền phụ cấp nuôi con, lại còn tiền cấp dưỡng cho mày nữa. Với ba đứa con, tao tính nhẩm nó phải cấp dưỡng đến cả mấy nghìn cọng với tiền giữ trẻ, tiền trả cho mày nữa rồi nó chẳng còn bao nhiêu để tiêu pha đâu. Cái con thổ tả cướp chồng mày chỉ vì tiền, nếu thằng chồng mày không còn tiền thì bảy ba hai mươi mốt ngày, nó sẽ tống cổ thằng chồng mày ra khỏi nhà ngay. Mày cứ tin tao đi! Lúc đó, nó có xin về thì mày nghe tao, đuổi tuốt. Không gì phải thương tiếc cái loại đàn ông bạc bẽo như nó.

Rồi Nga còn nói vói thêm:

- Còn tiền để dành về hưu (401K) nữa nghe không? Chồng mày làm lớn, lương lớn nên số tiền để dành cũng không ít đâu nghe mày. Nghe tao, bảo luật sư chia đôi.

Nga thuộc bài như đọc một bài diễn văn được viết sẵn. Chuyện của Ly mà nàng bực tức cứ như Lãng, chồng nàng, đòi ly dị không bằng. Chuyện ly dị thì dĩ nhiên không bao giờ Lãng dám mở miệng nhưng thấy vợ mình xen vào chuyện của Ly quá tự nhiên nên chàng đành phải mở miệng:

- Em cừ từ từ. Chuyện đâu còn có đó, làm gì mà em phải bày mưu tính kế kỹ thế.

Nga xoay người:

- Còn gì nữa mà phải bàn. Chồng nó đòi ly dị thì phải tính chứ. Con này nó hiền quá nên cứ bị chồng bắt nạt hoài. Không nói cho nó biết, nó lấy gì mà nuôi con.

Lãng không thích cái lối ôm đồm của Nga. Đành rằng Ly là bạn thân nhưng khi bước vào đời tư của người khác thì cũng nên tỏ ra rụt rè đôi chút chứ đâu mà nhảy xổ vào, ngang nhiên dẫm nát tâm tư người ta như vợ chàng. Còn cái thằng Lân, đúng là no cơm ấm cật. Có được người vợ như Ly thì phải nói mả cha nó táng đúng hàm rồng, thế mà nó lại đi thả mồi bắt bóng. Lãng nghe vợ khen Ly hiền thục. Gặp mặt Ly, chàng mới thấy tiếng đồn quả không sai. Cái hiền nó lộ ra trên nét mặt. Những lo toan của nàng cũng hoàn toàn mưu ích cho chồng con. Thật đúng là mẫu người vợ lý tưởng. Có điều lạ là vợ chàng chơi thân với Ly nhưng lại không học được một tính tốt nào từ Ly cả. Cả đời chàng chỉ mong Nga nhiễm một hai tính giống Ly thì chàng cũng mãn nguyện lắm rồi. Trong khi Lân lại thụ hưởng mọi tính tốt của Ly. Chưa thấy thằng chồng nào ở Mỹ mà lại sướng như thằng này. Nó đi làm về chỉ ngồi rung đùi, đọc báo, xem TV, toàn là thú tiêu khiển thanh tao cả. Sướng thế mà còn giở quẻ. Chả bù với chàng phải hùng hục mọi chuyện từ trong ra ngoài, cơm bưng nước rót đến cho Nga. Cho nó làm chồng con vợ mình một ngày thôi rồi nó mới thấm thía hai chữ hạnh phúc, chàng nghĩ thầm. Lãng nhiều lúc lại muốn Ly ly dị thằng chồng vô tích sự cho xong việc, tội gì phải bám lấy cái nợ đời. Thằng Lân lấy con vợ mới chỉ cần giống tính Nga chút chút thì chàng cũng hả hê lắm rồi. Để nó nếm chút thương đau cho biết mặt. Vài tuần trước, Ly gọi cho vợ chàng phàn nàn về việc vụng trộm của chồng, chàng nhăn mặt khi nghe Nga lên lớp với Ly về nghệ thuật bảo vệ hạnh phúc gia đình. Mỗi gia đình mỗi hoàn cảnh, làm sao áp dụng trường hợp của mình vào gia đình người khác. Đến lần này, nghe Nga nói về quyền lợi của mấy bà vợ khi ly dị thì chàng không kềm hãm được nữa.

- Em cứ làm như Ly nó dại lắm. Đàn bà tuổi đã bốn mươi, ba mặt con mà em cứ làm như mới mười tám đôi mươi không bằng.

Nga lừ mắt:

- Chuyện đàn bà bọn em anh biết gì mà bàn...

Lãng im bặt. Bao giờ cũng vậy, câu chuyện giữa hai vợ chồng đều kết thúc bằng một cái lừ mắt của Nga và y như rằng, Lãng cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy từ ót xuống đến tận đốt xương cụt. Chàng rùng mình nhè nhẹ rồi im thin thít. Thưở hai đứa học chung ở trường Nguyễn Thượng Hiền tại Ngã tư Bảy Hiền, Nga đã nổi tiếng với cái lừ mắt. Con trai cùng lớp không bao giờ dám suồng sã với Nga. Mặc nhiên bọn chàng xem Nga như đàn chị. Nhà Nga ở xéo cửa trường, trong khu lao động chằng chịt như khu Bàn-cờ. Cả khu phố sinh sống bằng nghề dệt cửi. Cả ngày tiếng khung cửi đập vào nhau nghe xoành xoạch. Tiếng động phát ra từ một nhà thì không sao nhưng cả khu phố đến mấy trăm nóc gia, mỗi nhà ít nhất có một khung cửi nên tiếng động từ hàng trăm máy dệt vọng lên nghe đinh tai nhức óc vô cùng. Tiếng sầm sập của máy dệt vang lên báo hiệu một ngày lao động bắt đầu. Chỉ sau mười giờ tối, khu phố mới yên ắng vỗ mình vào giấc ngủ. Vì thế trong ngày khi nói chuyện, họ phải hét vào tai mới nghe được. Lâu ngày rồi dân ở khu phố quen ăn to nói lớn. Nga cũng thế, nàng nói như bửa vào đầu. Cái giọng bình thường của nàng nghe vốn đã chát chúa lắm, còn khi nàng nổi giận thì giọng rền vang như tiếng chuông đúc. Đố ai nghe mà không nổi da gà. Vậy mà Lãng lại nên duyên vợ chồng với Nga mới chết chứ.

Đó là chuyện mà Lãng thắc mắc mãi, không biết ông Tơ bà Nguyệt se duyên thế nào để giờ này chàng âm thầm sống tận tuỵ bên Nga, còn thằng Lân đang sung sướng bên Ly nhưng lại không tìm thấy hạnh phúc. Lãng cứ mãi thèm thuồng địa vị của Lân, trong khi Lân lại bồng bột từ chối một chỗ đứng mà chàng đã thấy mỏi chân. Phố như một chiếc ghế êm mà Lân đang thoải mái ngồi xuống, và chàng tìm thấy hạnh phúc khi tìm thấy một hơi ấm quen, một hứng khởi vơi đi những chán chường, buồn tẻ. Đó là niềm ao ước cuối cùng mà Lân sắp sửa ôm trọn lấy bằng cả đôi tay. Và lần này, Lân tự hứa là sẽ ngụp lặn với Phố mãi không thôi, quên phứt đi thế gian vốn nhiều bụi bặm.

Mọi việc tiến hành đều đặn thì bỗng một hôm, Lân nghe lời nhắn của Phố trong máy tiếng nói:

- Anh à! Em suy nghĩ kỹ rồi. Em thấy thật tội cho chồng em. Anh ấy có lỗi gì đâu mà em ly dị. Đúng ra em có lỗi với chồng em nhiều lắm. Em bỏ chồng lấy anh cũng được nhưng em thấy áy náy quá. Rồi vợ con anh nữa. Mấy đứa nhỏ sẽ nheo nhóc khi không có anh. Em thấy anh và em chỉ có duyên nhưng không có phận. Thôi đành quên nhau đi, em về lại với chồng em, anh nhé. Dù sao, em cũng cám ơn anh đã cho em một thời gian thật đẹp. Bye anh.

Rồi tiếng cúp máy. Im lặng. Lân ngồi phịch xuống ghế, mắt nhìn trừng trừng phía trước mặt. Chàng không ngờ chuyện tình trái ngang - khi sắp hết ngang trái - lại kết thúc một cách đơn giản đến thế. Ôi! Tình yêu nhức nhối quá. Chàng nghĩ ngày dài tháng rộng sắp tới sẽ là những chuỗi ngày thật hạnh phúc bên Phố thế mà ngờ đâu giấc mơ lại chấm dứt bằng một lời nhắn suông trong máy. Phố cũng chẳng sụt sịt nhỏ vài ba giọt nước mắt gì sốt, nàng buông trôi cuộc tình dễ dàng như lần Phố thả con tim quá trớn yêu Lân. Chàng thở dài mệt mỏi…

Khoảng tháng sau, Lân ngồi ở một quán ăn với mấy người bạn cùng sở, bỗng thấy Phố bước vào. Cũng dáng đi thục nữ đó, cũng vóc người khêu gợi đó bên cạnh một người đàn ông trẻ. Quá trẻ. Chàng không ngờ chồng Phố lại có thể trẻ đến thế. Nhìn họ quấn quýt bên nhau, Lân bỗng tự cảm thấy xấu hổ. Họ đang hưởng một hạnh phúc trọn vẹn mà trước đây có lần chàng đã xúi Phố phá đổ. May mắn là Phố đã tìm về bên chồng, sống trọn nghĩa tào khang. Lân ngượng quá, lén bước ra cửa hông, đi thẳng một mạch ra bãi đậu xe không dám ngoái nhìn lại.

*    *
*

Chuyện bất ngờ là sau đó độ vài tuần, Lân tình cờ gặp lại thằng bạn cũ. Mấy năm không gặp, cả hai rủ nhau vào quán cà-phê ngồi nhâm nhi tâm sự. Thằng này gia đình cũng đang có chuyện buồn. Lan man, Lân kể cho nó nghe chuyện tình của chàng và Phố. Nghe xong thằng bạn gạt đi:

- Con nhỏ Phố đó hả! Mày đừng tin nó. Con nhỏ nói dối như cuội. Lúc nào cũng nói là chồng nó đi công tác ở ngoại quốc. Chồng con gì. Nó tạo ra một thằng chồng tưởng tượng để đi cặp bồ lăng nhăng.

Lân há hốc miệng, trố mắt nhìn thằng bạn không hiểu sao nó lại biết rõ chuyện về Phố đến thế rồi chàng chợt băn khoăn tự hỏi không biết thằng này có bước hụt một lần như chàng trước đây hay không?
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.