- Đăng ngày 23 Tháng 12 2011
- Lượt xem: 2723

Vào một ngày mùa đông giá buốt, cái lạnh cắt da giam kín mọi người trong căn nhà ấm cúng. Bốn đứa con nhỏ của gia đình ông bà Đôn – như thường lệ – chọc phá, cãi vã ỏm tỏi chỉ vì mấy món đồ chơi. Căn nhà luôn ồn ào vì những tiếng hét chói tai, tiếng chân chạy sầm sập trên sàn gỗ, tiếng la ơi ới đâm vào màng nhĩ, tiếng vật lộn huỳnh huỵch trên bộ phản. Nhìn chúng nó háo thắng dành giật không biết nhường nhịn, bà Đôn nghĩ có lẽ mấy đứa con của bà chẳng bao giờ hiểu thương yêu là gì! mặc dầu trong thâm tâm bà vẫn mong bà nghĩ sai. Nhìn chúng nó gây gổ, đánh nhau suốt ngày; nhất là thằng Khâm với con Khanh, hai đứa chỉ cách nhau có một tuổi, người dễ tính nhất cũng phải điên đầu. Hình như hai đứa chỉ chờ dịp để trêu chọc, để nghiến răng, để trả đũa, nghĩa là làm bất cứ những gì để đứa kia phải gờm mặt. Bà có cảm giác chúng nó sinh ra để làm khổ nhau.
- Đưa đây cho tao… của tao chứ phải của mày đâu!
- Không cần biết… tao lấy trước.
Bà Đôn chỉ biết thở dài khi nghe tiếng hai đứa vọng ra từ phòng khách. Còn hơn tháng là đến ngày Chúa sinh ra, thế mà chúng nó chẳng biết chút gì về hy sinh, chia sẻ và thương yêu. Anh em trong nhà mà còn như chó với mèo thì làm sao yêu thương được những người chung quanh. Giáng sinh phải là lễ an hòa, chú trọng đến thiện tâm hơn là những gói quà to tướng nằm dưới chân cây Noel nhấp nháy bóng đèn rực rỡ. Nhưng làm sao bà có thể dạy cho mấy đứa con bài học biết thương yêu nhau để chuẩn bị đón mừng Chúa sinh ra chốn gian trần?
Bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu. Lúc còn nhỏ, ở quê nhà, bà nhớ đến lúc còn nhỏ ngoại của bà nói đến một tục lệ giúp mọi người hiểu rõ về ý nghĩa của Giáng sinh. Ừ! Có thể lắm, không chừng nó giúp ích cho gia đình bà. Nghĩ là làm liền, bà Đôn gọi 4 đứa con nghịch như giặc lại, ngồi nơi cầu thang theo thứ tự từ nhỏ đến lớn – Khải, Khương, Khanh, và Khâm. Giọng bà ôn tồn:
- Mẹ thấy năm nay gia đình mình nên có một kế họach chuẩn bị đón Noel đi.
Cả 4 đứa ngơ ngác nhìn mẹ, chưa kịp hiểu ra ý của bà. Không để chúng chờ đợi lâu, bà tiếp lời:
- Kế hoạch này giống như một trò chơi vậy, tuy hơi lạ một chút. Như thế này, tất cả những người tham dự đều phải giữ bí mật mới được. Bọn con làm được điều này không?
Thằng Khâm – 14 tuổi, lớn hất nhà – vung tay, hét lớn:
- Con làm được. Chỉ có bọn con gái bép xép cái miệng mới không giữ được bí mật mà thôi.
Con Khanh đâu vừa, nó gào lên:
- Im miệng! Con giữ bí mật hay hơn anh Khâm nhiều. Mẹ tin con đi.
Hai đứa nhỏ, không hiểu bí mật là gì nhưng thấy anh chị hò hét, chúng cũng đứng dậy múa tay:
- Con… con làm được… con làm được…
Bà Đôn đưa hai tay ra dấu chúng giữ im lặng:
- Vậy thì được. Kế hoạch này là làm một máng cỏ thật êm cho Chúa Hài đồng đến vào đêm 24. Chúng ta sẽ làm một cái máng cỏ đặt bên lò sưởi, và lót rơm thật nhiều cho Chúa nằm đỡ đau lưng. Nhưng nếu muốn bỏ một cọng rơm vào thì mỗi người phải làm một điều tốt cho bất cứ ai, từ bây giờ cho đến đêm Vọng Giáng sinh. Nếu làm nhiều thì bỏ nhiều, làm ít thì bỏ ít. Số việc làm tốt sẽ tương đương với số cọng rơm đặt trong máng cỏ. Nhưng đây mới là điều khó khăn – không được hé môi nói cho bất cứ ai về việc làm tốt của mình và làm cho ai.
Cả bốn đứa ngẩn ngơ không hiểu mẹ chúng nói gì. Thằng Khâm tỏ vẻ hiểu đôi chút, con Khanh ngồi cắn môi tư lự, còn hai đứa nhỏ trợn tròn mắt nhìn bà Đôn. Con Khanh ngần ngừ:
- Làm thế nào mà Chúa biết máng cỏ mình làm để dành riêng cho Chúa?
- Chúa biết, con ạ! Chúa Giêsu sẽ biết vì tất cả tình thương của cả gia đình đều đặt vào đó, và con cũng biết là những cọng rơm yêu thương đó sẽ êm ái vô cùng.
Khâm thắc mắc:
- Nhưng mình phải làm điều tốt cho ai bây giờ?
- Dễ lắm con. Này nhé, mỗi tuần mỗi người đều viết tên của mình bỏ vào một cái hộp, kể cả mẹ và ba nữa. Sau đó chúng ta bốc thăm. Bốc trúng tên người nào thì trong suốt tuần đó phải làm điều tốt cho người đó. Nhưng phải nhớ không thổ lộ tên người đó là ai, và phải làm trong bí mật, nghĩa là làm thật nhiều điều tốt mà ngay chính người đó cũng không biết ai đã làm cho mình. Các con thấy khó không? mẹ thấy làm không khó nhưng phải giữ bí mật mới là điều khó. Mẹ hy vọng bọn con đều làm được.
Khanh ngập ngừng:
- Nhưng nếu con bốc trúng tên người con không thích thì sao?
Bà Đôn yên lặng một chút để câu hỏi của con bé thấm hết vào đầu của mấy đứa kia:
- Mẹ nghĩ nếu bốc trúng tên người mình ghét thì mỗi lần làm điều tốt con có quyền bỏ 2 cọng rơm vào máng cỏ vì việc tốt của con đáng giá gấp đôi. Con thấy không, nếu làm cho người mình thích thì cũng tốt nhưng chắc chắn dễ hơn điều mình làm cho người mình không thích. Và nếu mỗi người bỏ vào 2 cọng rơm thì máng cỏ sẽ đầy rơm nhanh hơn. Không chừng chưa đến Noel mà Chúa đã có nôi nằm rồi. Con thấy sao?
Khanh thở dài không nói gì. Bà Đôn quay sang Khâm:
- Thế đứa nào xung phong làm máng cỏ.
Khải và Khương đưa tay thật cao, nhanh nhẩu:
- Con… con… mẹ để con làm.
- Thôi, để anh Khâm làm đi, hai đứa phụ với anh.
Khâm lầm lì bước xuống hầm. Trước khi quay lưng, nó quay sang hai đứa em, trợn mắt:
- Bọn mày phải nghe lời tao nghe chưa?
Hai đứa gật đầu lia lịa, nhanh nhẩu theo chân thằng anh xuống hầm. Đục đẽo một lúc, thằng Khâm khệ nệ mang lên một hộp bằng gỗ khoe với mẹ. Thằng bé ráp những tấm gỗ vụn bằng dãy đinh nằm xiêu vẹo trên mặt ván, xem thật vụng về. Con Khanh trông rõ điều này, nó bĩu môi chê bốn chân không đều, đứng xiêu vẹo như có tật. Riêng bà Đôn xoa đầu con, khen nức nở làm thằng bé nở mũi trông thấy rõ. Bà nói với mấy đứa con:
- Bây giờ chúng ta đi kiếm rơm.
Người mẹ chở cả 4 đứa trên chiếc xe van ra ngoại ô, nơi những cánh đồng bạt ngàn nằm san sát đến tận chân trời. Điểm đặc biệt bà Đôn nhận ra ngay là không đứa nào mở miệng đòi ngồi phía trên, ngang với tài xế. Chúng lặng lẽ leo lên xe, ngồi lặng yên với vẻ mặt suy tư, nhất là con Khanh; ngay cả đến hai đứa nhỏ miệng cũng ngậm tăm, không tranh dành hỏi bà những câu hỏi ngô nghê đôi khi đến phát bực. Chạy mãi một lúc, mấy mẹ con mới kiếm được một thửa vườn đầy cỏ mọc quá đầu gối. Giữa tháng chạp nên những ống cỏ đã vàng khô, cầm lên trông thật giống rơm. Bốn đứa con nhặt thật nhiều ống cỏ bỏ vào bao giấy.
Về đến nhà, bà Đôn chọn ra những ống dài, đặt ngay dưới chân máng cỏ. Tất cả để bên lò sưởi, sẵn sàng mời mọi người nhập cuộc chơi mang lại một sinh khí mới cho ngày lễ Giáng sinh. Cả bốn đứa nhao nhao:
- Mình bốc thăm được chưa mẹ?
- Chờ ba đi làm về đã.
Sau bữa cơm chiều, mỗi người viết tên mình trên mảnh giấy nhỏ rồi lặng lẽ bỏ vào cái mũ của thằng Khải. Tất cả có sáu thăm. Vẻ mặt 4 đứa trông nghiêm trang, nhất là hai đứa nhỏ, cứ như sắp dự một cuộc đua chạy bộ ở trường. Bà Đôn xóc 6 cái thăm cho đều rồi bảo mấy đứa con bốc theo thứ tự từ phải qua trái.
Khanh bốc trước. Nó dấu cái thăm dưới gầm bàn và nín thở từ từ hé coi. Dáng điệu nó như lần mở hé bài thi xem điểm. Nét mặt nó làm mọi người hồi hộp không kém. Đọc cái tên xong, nó thở phào một cái nhẹ rồi cười khúc khích tỏ vẻ bằng lòng. Ông Đôn liếc mắt vào mẩu giấy nằm gọn trong lòng bàn tay rồi nheo mắt nhìn con Khương cười cười. Bà Đôn đọc thầm cái tên, vẻ mặt bình thản không lộ một chút đầu mối để mọi người có thể đoán. Đến lượt bé Khải, vì chưa đi học nên ông Đôn phải nói nhỏ vào tai nó cái tên ghi trên mẩu giấy. Khâm bốc sau cùng nên không có sự lựa chọn. Và khi Khâm nhìn thấy cái tên, cặp lông mày nó hơi nhăn lại nhưng cũng chỉ có thế, không ai đoán được Khâm bốc trúng tên người nào. Nó lặng lẽ đút mẩu giấy vào túi quần, đứng dậy chuẩn bị lau dọn bàn ăn.
Thế là gia đình ông bà Đôn gồm tất cả 6 người, kể cả cha mẹ và con cái bắt đầu một cuộc thi đua làm điều tốt đón mừng Chúa Giáng sinh.
Bầu khí trong nhà thay đổi hẳn kể từ giờ phút đó. Trong suốt một tuần, căn nhà biến đổi như được một bà tiên dùng đũa thần hóa phép. Khuôn mặt mọi người hớn hở, thái độ ai ai cũng vui tươi hoà nhã. Khách đến nhà sẽ nhận ra ngay đồ đạc được bày biện sắp xếp ngăn nắp gọn gàng hơn, thảm nhà năng được hút bụi hơn, nhất là đống đồ chơi được xếp gọn gàng trong hộp chứ không vứt vương vãi trên sàn. Phòng ngủ Khâm và Khanh sạch sẽ, quần áo dơ được bỏ vào thùng chờ giặt chứ không vất bừa bãi trên sàn nhà. Có lần Khanh vừa bước vào phòng thì đã thấy chiếc áo ngủ đặt sẵn trên giường, mép chăn đã được kéo lên, sẵn sàng chờ nó chuồi người vào tìm giấc ngủ ngon. Dưới hầm, ai đó đã hốt sạch đống mạt cưa nằm dưới gầm bàn cả tháng. Thằng Khâm cũng ngạc nhiên không kém; sau khi đánh răng rửa mặt xong, trở về phòng nó đã thấy chăn mền xếp gọn gàng, tươm tất. Một người nào đó đã âm thầm làm giường cho nó.
Có hôm tìm mãi không thấy chiếc giày đi làm, ông Đôn lên tiếng hỏi bâng quơ, nhưng sáng hôm sau vừa dùng điểm tâm xong ông đã thấy đôi giày nằm sẵn sàng dưới chân cầu thang. Một điều bà Đôn nhận ra là cả bốn đứa con không còn chọc phá nhau, không cãi vã nhau như trước. Đôi khi nghe thằng Khâm và con Khanh lớn tiếng, sửa soạn bắt đầu một cuộc đấu khẩu thì bỗng nhiên chúng hạ thấp giọng, trao đổi vài câu rồi im bặt. Trong bữa ăn, bà Đôn thấy chúng nhìn nhau chúm chím cười, đoán già đoán non ai đã làm những điều tốt cho mình. Nhưng theo đúng giao ước từ ban đầu, không một ai hở môi cho biết mình đã làm gì và cho ai.
Cứ đến Chủ nhật là mọi người hồi hộp bốc thăm mong bắt được một tên mới. Hình như mọi người đều bằng lòng về cái tên trên mẩu giấy – trừ Khâm. Lại một lần nữa, nó xếp gọn lá thăm lại, bỏ vào túi không nói một lời. Bà Đôn nhận thấy điều đó nhưng cũng không hỏi han thêm.
Qua tuần thứ hai, tình hình tốt đẹp hơn. Hai thùng rác được đem ra trước nhà không một lời ta thán; mà thường thì hai đứa lớn đều nạnh, đùn việc cho nhau. Có người giúp Khanh giải hai bài toán đại số mà nó để dở dang trên bàn học.
Rơm trong máng cỏ vun đầy được hơn nửa. Chỉ còn hai tuần nữa là đến Noel, bọn nhỏ cứ băn khoăn tự hỏi không biết chiếc nôi thô sơ, nghèo nàn có đủ làm Chúa Hài đồng êm lưng? Bà Đôn giao cho hai đứa nhỏ nhất tìm một con búp bê trong nhà làm Chúa Hài đồng. Thằng Khải mau chân chạy ngay vào phòng đem ra thằng hề bằng nhựa quần áo rách nát làm mọi người bật cười. Khanh chọn con búp bê Barbie đẹp nhất trong bộ sưu tập của nó đặt vào máng cỏ. Cuối cùng mọi người đồng ý dùng con búp bê cũ nhất nằm dưới đáy thùng đồ chơi cất trong nhà xe từ lâu. Khanh lấy vải may cho bé Giêsu một bộ đồ mới, tương đối tươm tất với đường khâu vụng về nhưng bằng tất cả tấm lòng. Con Khương đem hết những con thú nhồi bông, nào gấu, nào chim, nào chó sắp đặt chung quanh máng cỏ.
Càng gần đến Noel, rơm xếp càng đầy trong nôi, chờ đợi giây phút Chúa sinh ra đời. Bốn đứa con vẫn âm thầm làm những việc tốt cho nhau, cho cha mẹ. Cả nhà tràn ngập bầu khí Giáng sinh, theo đúng ý nghĩa truyền thống mà Chúa mong đợi khi hy sinh mặc lấy thân xác con người. Chỉ riêng Khâm vẫn lặng thinh với lá thăm trong suốt bốn tuần lễ.
Chủ nhật cuối cùng rơi vào ngày 23, nghĩa là chỉ còn một ngày nữa là đến lễ Áp Giáng sinh. Như thường lệ, cả nhà ngồi quanh bàn ăn để bốc thăm. Bà Đôn ôn tồn bảo:
- Các con của mẹ giỏi lắm. Mẹ cám ơn các con đã tham dự trò chơi một cách hăng say. Các con thấy không, rơm trong máng cỏ đã đầy lên đến miệng. Mẹ đoán hàng trăm cọng rơm tượng trưng cho những việc tốt mà chúng con đã làm sẽ làm ấm lưng bé Giêsu. Nhưng các con nhớ chỉ còn một ngày nữa thôi, chúng ta phải cố gắng đến cùng làm một chiếc nôi thật êm cho Chúa nhé.
Lần cuối cùng, chiếc mũ đựng thăm lại xoay vòng đến tay từng người. Thằng Khải vẫn được ba nói nhỏ vào tai cái tên. Khương vẫn mỉm cười với lá thăm. Khanh rúc rích cười đắc ý sau khi mở mẩu giấy. Lần lượt hết mọi người và lá thăm cuối cùng vẫn dành cho Khâm. Vẻ mặt bình thản, Khâm mở lá thăm và khuôn mặt nó bỗng đổi sắc, từ hồng hào sang xanh xám rồi đỏ bừng. Đầu hơi cúi, Khâm gấp lá thăm lại và khi ngửng lên, nước mắt đã rưng rưng trong đôi mắt thằng bé. Không ai hiểu chuyện gì đã làm Khâm tủi thân. Và trước con mắt ngơ ngác của mọi người, Khâm thình lình đứng dậy chạy vụt ra khỏi phòng ăn không nói một lời.
Mấy đứa con dợm đứng dậy chạy theo thì bà Đôn lên tiếng:
- Bọn con ngồi xuống đi, để mẹ nói chuyện với anh.
Bà vừa đến chân cầu thang thì tiếng cửa phòng của thằng bé mở toang đập mạnh vào tường. Khâm từ trên cầu thang bước xuống, một tay cầm chiếc áo khoác và tay kia chiếc va ly nặng trĩu. Tiếng nó nức nở:
- Con phải đi khỏi nhà. Nếu không, cả nhà sẽ không có một lễ Giáng sinh an lành.
Bà Đôn đưa đôi mắt trìu mến nhìn con:
- Sao lại thế? Nhưng mà con đi đâu?
Khâm cố ghìm tiếng khóc:
- Con ngủ ngoài trời tuyết cũng được, hoặc con sẽ đến YMCA. Đợi qua Noel con sẽ về, mẹ đừng lo cho con.
Bà Đôn không hiểu tại sao Khâm lại có ý định đó và bà cũng không đành lòng để đứa con mới 14 tuổi ra đi giữa đêm đông giá tuyết. Bà định lên tiếng phân trần nhưng ông Đôn đã đứng đàng sau bà tự lúc nào, bàn tay ông bóp nhẹ vai bà, đôi mắt trìu mến nhìn bà lắc lắc đầu. Bà hiểu ý chồng muốn để thằng con ra đi đã rồi sẽ kiếm cách nói chuyện với nó sau. Hai vợ chồng tựa cửa nhìn đứa con lủi thủi băng mình vào bóng đêm. Dáng đi thật tội nghiệp, Khâm lầm lũi bước sang bên kia đường và ngồi xuống tảng đá ở góc ngã tư. Nước mắt tràn mi khi bà Đôn nhìn con lặng lẽ bước qua ngưỡng cửa. Chiếc va li hình như quá nặng làm xệ một bên vai nên bước đi của Khâm khập khiễng đến thương hại. Ngoài trời, tuyết rơi lất phất, gió thổi vi vu báo hiệu một đêm với cái lạnh cắt da buốt thịt. Bà Đôn nắm chặt tay chồng:
- Anh ơi, con nó chết cóng mất…
Tiếng ông thầm thì bên tai:
- Cứ để nó yên vài phút… rồi em ra ngoài nói chuyện với con.
Khoảng mười phút sau, bà Đôn mở cửa bước sang bên kia đường. Tuyết bám trắng cả chiếc áo khoác của Khâm khi bà Đôn bước đến chỗ ngồi của đứa con. Bà lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay thằng bé:
- Khâm à, sao vậy con? cả bốn tuần trôi qua tốt đẹp nhưng chỉ còn một ngày nữa thôi là chúng ta hoàn tất kế hoạch rồi. Con cố gắng một chút nữa đi. Mẹ biết ngay từ tuần đầu, đã có điều gì đó làm con khó chịu, con nói cho mẹ được không?
Giọng Khâm sụt sịt:
- Mẹ biết không, con cố hết sức nhưng con không thể làm thêm được nữa. Con làm hư một ngày lễ trọng đại của cả gia đình. Con biết như thế là bậy lắm nhưng con chịu hết nổi rồi mẹ ơi.
Nói xong, thằng bé òa khóc rồi vùi đầu vào lòng mẹ. Bà Đôn ôm lấy con, chùi dòng nước mắt đang chảy dài trên mặt, giọng nhỏ nhẹ:
- Nhưng mẹ không hiểu, Khâm à! Mẹ thấy con cố gắng làm nhiều điều tốt chứ có gì sai trái đâu.
Khâm ngước mắt nhìn mẹ:
- Mẹ không hiểu. Mẹ có biết là trong cả bốn tuần con đều bốc trúng tên con Khanh hết. Bốn lần bốc, bốn lần đều tên nó. Mà nó là người con ghét nhất nhà. Con không thể làm thêm một điều gì tốt cho nó nữa, mẹ ơi! Con đã cố gắng hết sức rồi. Con lén xếp chăn mền cho nó mỗi đêm, con còn lấy chiếc áo ngủ đặt trên giường cho nó nữa. Thùng đựng giấy rác trong phòng nó con cũng đem đi đổ, mấy bài toán con cũng giúp nó. Mẹ biết không, chiếc xe đua chạy pin con cũng đưa cho nó mượn, chạy chừng hai vòng là nó đâm cả chiếc xe vào vách tường làm bể ra từng mảnh. Mẹ biết con quý chiếc xe đến chừng nào, vậy mà con phải cắn răng chịu khi nó làm bể nát chiếc xe của con. Cái hôm con đóng cái máng, nó bĩu môi chê con là đồ con trai vô tích sự, đóng có cái máng mà cũng không xong, chân thấp chân cao. Hôm đó, nói thật với mẹ con chỉ muốn vả cho nó gãy mấy cái răng, đồ thứ con gái lắm mồm nhưng nghĩ đến mấy cọng rơm con lại nhịn. Cứ mỗi đêm Chủ nhật bốc thăm, con lại cầu xin Chúa đừng để con bốc nhằm cái tên con Khanh cà chớn, thế mà tối nay, tối cuối cùng, con lại bốc trúng tên nó lần nữa, lần thứ năm. Một lần, hai lần cũng còn hiểu được, đằng này cả năm lần thì con chịu hết nổi, con không thể làm thêm một điều gì cho nó nữa. Ngày mai là ngày áp lễ Giáng sinh rồi, con không muốn vì con mà máng cỏ của Chúa lại thiếu đi một cọng rơm. Vì thế con phải đi, sau Noel con về cũng được.
Bà Đôn ngồi lặng yên. Vòng tay bà ôm chặt Khâm, người đong đưa như những lần bà ru thằng bé thuở nhỏ. Bà không ngờ Khâm phải trải qua nhiều thử thách cam go đến thế. Mới 14 tuổi đầu thế mà nó biết dẹp bỏ tự ái làm điều tốt cho con em với ước mơ đặt thêm một cọng rơm vào máng cỏ cho Chúa Hài đồng. Trong suốt bốn tuần, biết bao lần nó phải cắn răng chịu đựng tính quái ác của con Khanh, lướt thắng những đối xử thường ngày trước đây, đáp ứng ý nghĩa tuyệt vời của mùa An lành, mùa Tình thương. Chỉ còn một ngày nữa là xong kế hoạch, nhưng lá thăm cuối đã vượt quá sức chịu đựng của thằng bé và nó quyết định phải ra đi để gia đình vui hưởng một lễ Noel trọn vẹn. Sự ra đi của nó là do ý tốt nhưng gia đình ông bà Đôn không thể có một ngày lễ an lành nếu thiếu vắng một đứa con.
Khi hiểu ra, bà Đôn càng thương con hơn. Trời lạnh rét căm căm nhưng lòng bà cảm thấy ấm áp hẳn vì đứa con của bà đã hiểu được nghĩa thâm sâu của ngày lễ. Bà thủ thỉ:
- Con ơi ! Mẹ không mong gì hơn khi con hiểu trọn vẹn ý ngay lành trong ngày Chúa xuống thế làm người. Mẹ nghĩ những việc con làm từ bốn tuần qua xứng đáng được tăng gấp đôi vì con phải đối xử tốt với người con không ưa thích. Bốn tuần mẹ biết dài lắm chứ con. Mỗi ngày con phải cố làm những gì tốt nhất cho em, mặc dù trong lòng con có lúc băn khoăn xúi dục con đừng làm. Con đã tặng dâng tình thương trong lúc khó dâng tặng. Nhưng đó chính là tinh thần cuả ngày lễ Giáng sinh, con ạ! Nếu dễ dàng cho đi, có lẽ của cho sẽ không cao quý bằng. Mấy cọng rơm con bỏ vào máng cỏ suốt mấy tuần qua mẹ nghĩ đẹp nhất, êm ái nhất cho Chúa Hài đồng. Con phải hãnh diện vì những việc con đã làm cho em Khanh.
Bà Đôn nói với con bằng tất cả tâm hồn của người mẹ và bà không ngờ cảm xúc đã làm đôi mắt bà long lanh ướt, và những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngồi thêm một chút, bà ôm lấy mặt đứa con:
- Khâm con, mẹ đề nghị với con thế này nhá. Để ngày cuối cùng cho con có đôi chút thoải mái, con đưa cái thăm em Khanh cho mẹ. Cái thăm của mẹ ở trong túi áo đây; mẹ chưa biết là ai nhưng mẹ sẵn sàng đổi cho con. Chuyện này mình giữ bí mật, chỉ mẹ con mình biết mà thôi.
- Vậy không phải gian lận sao?
Bà Đôn vả nhẹ vào má Khâm, nhoẻn miệng cười:
- Không… có gì mà gian với lận!
Ngày hôm sau, 23/12, bầu khí Giáng sinh đổ đầy ắp trong nhà ông bà Đôn. Tâm hồn mỗi người thật sự rộn ràng. Nét rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt của bốn đứa con. Lần đầu tiên, chúng hiểu thế nào là truyền thống Giáng sinh, thế nào là tình thương và làm sao để chia sớt tình thương đó đến mọi người. Cả gia đình bận rộn nấu nướng, vui tươi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, và hớn hở gói những món quà đặt dưới cây thông. Tất cả đều làm trong tinh thần hy sinh, không một tiếng cãi cọ. Đâu đó trong nhà vang lên tiếng cười dòn tan của Khanh, quyện lẫn với giọng nói ôn tồn của Khâm chỉ bảo cho Khải và Khương. Nhìn mấy đứa con quây quần bên nhau làm việc, bà Đôn không ngờ một kế hoạch làm việc tốt nho nhỏ lại đưa đến kết quả thật lớn lao.
Cái máng cỏ đã đầy rơm lên đến tận miệng. Mọi người bước ngang chỗ lò sưởi đều đưa mắt xem chừng có thể bỏ thêm cọng rơm nào nữa không. Bà Đông băn khoăn tự hỏi từng ấy rơm rạ có đủ làm Chúa Hài đồng ấm áp trong đêm đông rét mướt chưa? Bà nghĩ có lẽ thêm một cọng rơm nữa cũng không sao, một cọng cuối cùng cho đầy vun máng cỏ.
Nghĩ đến đó, bà quyết định làm một cái gì đó cho con Khanh, cái tên trên lá thăm bà vừa đổi cho Khâm. Bà định soạn chiếc áo ngủ cho con bé chuẩn bị lên giường. Nhưng khi nhón chân bước đến cửa phòng, bàn tay đẩy nhẹ cánh cửa, bà bỗng ngạc nhiên khi thấy trên giường đã trải sẵn chiếc áo ngủ màu hồng nhạt của đứa con gái, và chiếc xe đua màu đỏ chạy pin nằm nổi bật trên nền gối trắng tinh. Thế là ai đã làm điều đó trước bà. Bà nghĩ ngay đến Khâm. Chắc chắn nó chứ không ai khác. Nghĩ đến đứa con trai, nỗi xúc cảm lại dâng lên cuồn cuộn trong lòng bà. Ngẩn ngơ đứng tựa người vào tường, bà thầm cảm tạ Chúa đã ban tặng cho gia đình bà một món quà vô giá, món quà yêu thương. Lại một lần nữa, thằng bé đã làm một điều tốt cho đứa em mà nó ghét cay ghét đắng. Bà tin chắc rằng lần này Khâm đã làm với tất cả tình thương của một người anh.
Hoá ra cọng rơm cuối cùng bà định làm cho đầy máng cỏ là một việc làm đầy ý nghĩa của Khâm.
PAULA MCDONALD
The Last Straw
Hạ Ngôn phóng tác