Những cơn mưa Tây nguyên buồn rả rích Mưa lạnh hồn...Mùa Thu vắng người thương Đã bao lần...bất chợt thấy vấn vương Còn đâu đó bóng người xưa trong mộng...!
CHIỀU THU TÀN BÊN MỘ VẮNG Thế là gió đã mang anh đi mãi Và đất nguồn ôm lấy tấm thân anh Ru anh ngủ bởi muôn trùng hoang lạnh Những chiều buồn ngồi bên cạnh mộ anh.