Thơ

Đón con
Trước cổng trường
Nhìn
Những tà áo trắng
Nhớ
Một thời mây bay…

 Văn Thu Hồng
(Tặng Nguyễn Thị Diễm Huyền)

Đã biết ra đi chẳng trở về
Xa quê hiu hắt nặng ê chề
Đến phương xa lạ tìm sinh kế
Biết có ai đâu mà vỗ về

Xem tiếp...

Tôi từ thăm thẳm trùng dương lại
Một sớm về đây chẳng thấy ai
Ngõ đổ rào xiêu vườn cỏ dại
Sân hoang lá rụng phủ hiên ngoài

Xem tiếp...

Chờ em, một nhánh san hô,
Chờ em, một mảnh dư đồ nước non,
Chờ em, gà gáy cô thôn,
Chờ em, hoa bí trong vườn nhà ai,

Xem tiếp...

Trời đông giá rét, buồn tê tái
Ai sưởi lòng em ấm chiều đông?
Bên trời, anh cứ đi xa mãi
Có biết rằng em vẫn chờ mong?

Xem tiếp...

alt

TÌM VUI

Ta như chim én tầng không
Tự do bay giữa mênh mông biển đời
Tung đôi cánh lộng ngàn khơi
Tìm vui con chữ thơ rơi bốn mùa!

Xem tiếp...

Lẳng lặng nằm nghe gió miên man
Đêm nhẹ tênh tiếng buồn trầm thì thầm
Ngàn thu úa xôn xao mùa lá rũ
Khép nhánh gầy hàng cây đứng bâng khuâng

Xem tiếp...

Em gom kỷ niệm đầy trong mắt
một chút bâng khuâng hơi khói cay
kỷ niệm thì gần như chiếc lá
và xa như thể áng mây

Xem tiếp...

alt

Đêm! khoảng không gian như đặt quánh, giá lạnh, bằng bặc vây kín căn phòng. Ngoài trời, những con chim ăn đêm lẻ bạn thỉnh thoàng cất tiếng vọng vào, buồn thương. Miên trằn trọc hết nằm, lại ngồi dậy – rồi đi loanh quanh vô hồn trong phòng mà không biết làm gì để dỗ mình vào giấc ngủ? Cô mất ngủ triền miên, mất ngủ ngày càng nặng nề – kể từ ngày cuộc hôn nhân do cha, mẹ nài ép kia để sau đó không lâu, chỉ còn là một ảo ảnh. Chuyện đã tạm lắng qua, mà sợi dây vô hình vẫn còn trói buộc đời cô khiến Miên không làm sao thoát ra được…

Xem tiếp...

Người ơi một kiếp phù du
Tối còn sáng mất bụi mù phủ che
Ai đâu ông Cống  ông Nghè
Vênh vang khoe mẻ người nghe cười thầm

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.