(Truyện ngắn 2 kỳ)

Chiếc phản lực 747 phóng vun vút ở độ cao 35 nghìn bộ trong bầu trời quang đãng trên chuyến bay 162 của hãng hàng không Global cất cánh lúc sáng sớm đi Nữu-ước. Con chim sắt xoải đôi cánh rộng hơn 64 mét trên một thân hình lực lưỡng dài gần 71 mét bắn đi với tốc độ 912 cây số giờ. Bay gần bằng tốc độ âm thanh, nó ngốn đường bay non năm nghìn dặm chỉ vỏn vẹn hơn 8 tiếng đồng hồ.

Viên phi công phụ Steward Jeff Ryder thuộc nằm lòng những chi tiết kỹ thuật đó của chiếc phản lực cơ dân sự được xem như một kỳ công của ngành hàng không hiện đại. Hơn 5 năm nay, Steward cùng với toán phi hành điều khiển nhuần nhuyễn con đại bàng khổng lồ chứa hơn 400 hành khách với trên 3000 giờ bay. Từng ấy kinh nghiệm cộng với kiến thức hàng không của viên cựu thiếu tá phi công thuộc lực lượng Hải quân đủ sức đưa chiếc 747 đi đến nơi về đến chốn an toàn. Chuyến bay ngày hôm đấy cũng như mọi lần, sẽ đáp cánh an toàn xuống Nữu-Ước chỉ trong vài tiếng đồng hồ nữa thì chuyện bất ngờ xảy ra.

Chuyện bất ngờ đó là khuôn mặt thất thần của cô tiếp viên Sally Nguyễn xuất hiện ở cửa phòng lái. Giọng cô trầm tĩnh nhưng không giấu được vẻ lo âu:

- Steward, có chuyện lạ quá anh ơi?

Steward pha trò:

- Chuyện gì lạ? Hay là có thằng hành khách phải gió nào giở giọng tán nhảm em phải không? Chuyện đó có gì mà lạ, anh đây còn không cưỡng lại được giọng nói và nụ cười của em kia mà!

Sally lắc đầu, khuôn mặt vẫn tái hẳn:

- Tán với tỉnh cái gì! Có ông hành khách nằm kẹt trong phòng vệ sinh từ nãy giờ.

Viên phi công vẫn trêu chọc:

- Trời ơi, có vậy mà em không biết làm gì à! Gõ cửa, gọi tên nó, la toáng lên một lúc thì nó phải chui ra chứ.

- Không được đâu anh ơi! Em nghĩ phải có chuyện gì đó xảy ra vì ông ta ở trong phòng vệ sinh quá lâu. Anh chàng tháp tùng ông ta bảo em nên gõ cửa gọi thử xem. Em gọi ông ta cả chục lần mà chẳng nghe tiếng trả lời gì cả.

Đến lúc này Steward đánh hơi thấy có chuyện bất thường. Mặc dù trên chuyến bay đôi lúc có những hành khách giở chứng chui vào phòng vệ sinh, khóa trái cửa mặc cho ai nói gì thì nói nhưng cần phải giải quyết mau chóng, không gây phiền hà cho những hành khách khác. Lại có đứa thông đồng với toán dọn dẹp trên máy bay quẳng nguyên gói hột xoàn vào bồn cầu, chờ đến nơi vớt ra rồi chia chác. Chàng hy vọng không có tên khủng bố nào chui vào đó tính chuyện cho nổ tung máy bay gây tang tóc cho biết bao gia đình. Ám ảnh của ngày 11 tháng 9 vẫn nằm yên trong ký ức Steward và chàng lắc lắc đầu cố xua đuổi hình ảnh hãi hùng đó đang hiện rõ dần trong tâm trí.

- Thế cô có biết tên hành khách đó không?

- Em dò trên bảng danh sách mới biết tên ông ta là Kinloch Gray.

Steward thở phào nhẹ nhõm. Ai chứ ông Gray thì chàng biết rõ, chắc chắn không dính dáng gì đến hành động khủng bố. Chàng nhỏ giọng:

- Sally, cô có biết Gray là ai không? Ông ta là chủ hãng Kinloch Gray . Brodie, một hãng truyền thông quốc tế nổi tiếng trên thế giới. Thằng cha này cũng nổi tiếng tàn nhẫn trên thương trường, chuyên ăn tươi nuốt sống những hãng bày đặt chơi trò cạnh tranh. Nhân viên dưới quyền không làm lão vừa lòng, lão thẳng tay gạch tên khỏi sổ lương không thương tiếc. Người ta nói lão thuộc loại người không có tim, hoặc có máu lạnh, chưa hề biết sợ và từ nan một việc gì, sẵn sàng đập chết kẻ thù không hề chép miệng. Chuyện này lớn chứ chẳng phải chơi, lão có mệnh hệ gì, cái hãng Global Airlines của mình lão sẽ băm vằm ra từng mảnh nhỏ.

Steward vỗ vai viên phi công trưởng rồi hối hả bước vội về phía phòng vệ sinh cấp hạng nhất, Sally lúp xúp bước theo sau. Trước phòng vệ sinh vắng hoe, chàng thấy tấm biển đèn đỏ "engaged" ngay phía trên cửa chứng tỏ bên trong có người. Steward đứng áp sát cửa, gõ cửa nhè nhẹ và cất tiếng khe khẽ:

- Ông Kinloch Gray? Có chuyện gì vậy ông? Xin ông mở cửa.

Không một tiếng động từ bên trong. Sally nín thở cố nghe một âm thanh nào khác lạ chăng. Tất cả đều lặng thinh chỉ nghe tiếng của máy phản lực. Steward nhìn Sally lo lắng:

- Cô nói ông ta kẹt bên trong bao lâu?

- Người bạn ông ta nói là đã gõ cửa gọi cách đây nửa tiếng.

Steward nhíu mày, lớn giọng:

- Ông Kinloch, tôi sợ có chuyện gì không may đã xảy ra cho ông. Vì thế tôi phải phá cửa ngay bây giờ. Nếu ông nghe được tiếng tôi, xin ông đứng dạt qua một bên.

Viên phi công phụ lùi lại một bước, đưa chân đạp tung cánh cửa, ngay chỗ ổ khóa. Thanh ngang gài ổ khóa oằn đi dưới sức mạnh của cú đạp, long hẳn mấy con ốc. Steward đạp thêm lần nữa, cánh cửa lõm cong vào bên trong, đủ ghé mắt nhìn thấy trần phòng. Chàng kê vai đẩy mạnh. Có cái gì chặn ngay cửa nên Steward không thể đẩy cửa mở thêm một phân nào. Sau cùng, dùng hết sức bình sinh, Steward đẩy được phần trên cánh cửa đủ lọt đầu nhìn vào bên trong. Khuôn mặt chàng đỏ bừng vì dùng sức khi đưa đầu vào, và không biết Steward nhìn thấy gì mà vừa kéo đầu ra mặt chàng bỗng tái hẳn đi không còn một chút máu. Đôi mắt thất thần, Steward lắp bắp nói với Sally đang bồn chồn đứng nhìn chàng trừng trừng:

- Ông... ông ta bị bắn chết rồi.

Sally trợn tròn đôi mắt nhìn Steward, bàn tay che lấy miệng như giữ cho tiếng kêu "trời ơi" đừng thoát ra ngoài. Ban đầu Steward không tin ở đôi mắt nhưng nhìn khuôn mặt bê bết máu của ông Gray, chàng tin chắc mình không đoán lầm. Việc đầu tiên chàng bảo Sally lấy tấm vải trắng che ngay phòng vệ sinh, đồng thời cấp báo cho viên phi công trưởng, Moss Evans. Đó là người đàn ông đầu sói, thân hình lực lưỡng, làm chủ con chim sắt này trên mười năm. Khi nghe tin có người chết trong phòng tắm, ông định ra lệnh quay trở lại. Kẹt một nỗi, chuyến bay vừa ngốn hơn nửa đoạn đường, nên quyết định quay trở lại không hợp lý. Chỉ còn bốn tiếng đồng hồ nữa là hạ cánh nên ông càng không muốn đáp xuống một phi trường gần đó, kéo dài chuyến không hành. Đúng ra, ông đang có người tình chờ ở sân bay nên chỉ muốn bay thẳng một mạch đến phi trường Nữu-Ước. Đêm buốt giá ôm choàng lấy thân hình nóng bỏng của tình nhân vẫn là một nỗi đam mê ông đang rạo rực trong lòng ông già ngũ tuần.

Steward cầm lấy ống nói loan báo cho hành khách ở toa hạng nhất không nên dùng phòng vệ sinh ở dãy trên cùng vì lý do ống bơm nước bị nghẽn. Cái chết rùng rợn của ông Gray làm Steward không còn vẻ tinh anh thường ngày, cả Sally cũng run rẩy đứng nép sát vào người chàng. Được người đẹp duyên dáng như Sally đứng một bên, Steward phải thấy lòng bồi hồi, không hôn phớt vào đôi má ửng hồng của nàng thì ít ra cũng thủ thỉ bên tai những lời hò hẹn. Thế mà tuyệt nhiên không, chàng đứng như cái xác không hồn vì khuôn mặt đầm đìa máu của ông Gray vẫn còn đậm nét trong trí.

Trong giây lát, Moss, viên phi công trưởng, đã có mặt ngay tại hiện trường. Nhìn hai khuôn mặt tái mét, ông bỗng cảm thấy tội nghiệp. Moss nhìn viên phi công phụ:

- Phòng vệ sinh này hả?

- Vâng, thưa ông.

Đến lượt Moss dùng vai đẩy phần trên của cánh cửa rồi ghé đầu nhìn vào bên trong. Ông Gray ngồi duỗi người trên bàn cầu, nửa thân hình gần như tuột xuống đất. Hai tay đánh thõng hai bên bồn cầu. Đôi chân chuồi hẳn về phía trước, chận lấy cánh cửa nên nhờ vậy thân hình ông vẫn còn nằm nửa người trên bàn cầu. Và đó là lý do Steward không thể mở hẳn cửa để bước vào.

Từ miệng xuống đến ngực chỉ thấy toàn máu là máu. Nhìn khuôn mặt ông Gray, người gan dạ nhất cũng phải rùng mình. Từ giữa sống mũi trở lên trán thì còn nguyên vẹn, nhưng nửa khuôn mặt dưới thì không còn nhận diện được đâu là phần đầu mũi, răng, môi, và cằm nữa. Chỉ còn thấy một đống thịt bầy nhầy. Một vài mẫu thịt treo toòng teng hai bên má trông cảnh tượng càng thêm rùng rợn. Moss cố bặm môi nuốt vội cảm giác buồn nôn đang dâng lên ào ạt. Trước sau chỉ có hai người đàn ông trông thấy, nếu để Sally chứng kiến cảnh này, chắc chắn hành khách trên chuyến bay sẽ náo loạn vì tiếng thét hãi hùng thoát ra từ cửa miệng nàng. Có lẽ linh cảm được cảnh chết người kinh hồn nên Sally chỉ đứng lặng thinh không hề mở miệng hỏi thêm chi tiết.

Đúng như ước đoán của Steward, ông Gray hình như bị bắn ngay vào miệng. Moss cố lòn đầu vào sâu thêm để quan sát mong tìm thấy khẩu súng giết người nằm rơi rớt đâu đó. Phòng vệ sinh trên máy bay nhỏ xoẳn bằng cái bàn tay, chỉ đủ một người đứng làm việc bài tiết, thế mà Moss vẫn không tìm thấy cái ông muốn tìm. Moss chợt nghĩ đến chuyện tự tử. Ừ! Có thể lắm.

Nhìn lên hai bàn tay đong đưa theo nhịp rung chuyển của máy bay, ông cũng không thấy một khẩu súng nào. Quái lạ! Thế thì khẩu súng rơi đi đâu, không lý nó lọt ra ngoài máy bay. Điều này lại càng vô lý. Ở độ cao 35 nghìn bộ, một lỗ nhỏ trên máy bay đủ gây mất thăng bằng và tạo ra tai nạn, huống gì một lỗ hổng đủ để lọt khẩu súng ra ngoài. Nhưng nếu không có vũ khí làm sao giải thích được nửa khuôn mặt của ông Gray nát choẹt như thế kia! Moss kéo đầu ra ngoài, tay bóp trán vẻ mặt trầm tư chứng tỏ ông đang gặp chuyện nan giải. Quay sang Steward, ông bảo:

- Nên đưa hàng khách hạng nhất ở mấy hàng ghế đầu xuống bên dưới, bảo là vì vấn đề an toàn cho chuyến bay. Đừng để ai thấy cảnh tượng rùng rợn này.

- Tôi đã làm rồi, thưa ông. Tôi cũng bảo Sally căng màn che khuất phòng vệ sinh. Nếu cần dời xác ông Gray ra ngoài cũng không ai thấy.

- Tốt lắm! Anh đã báo cho người đi cùng với ông Gray chưa?

- Đã, nhưng tôi chỉ nói tai nạn thôi chứ không nói rõ chi tiết.

- Anh xử lý khéo lắm. Nghe nói ông ta là chủ nhân một hãng lớn phải không?

- Vâng. Tên ông ta là Henry Kinloch Gray.

Moss chụm môi bật ra tiếng huýt sáo:

- Ồ! Cha này tỷ phú chứ phải chơi đâu.

- Gấp mấy lần tỷ phú nữa kiạ

- Nhờ anh dò trên danh sách xem có ai là bác sĩ không, rồi nhờ ông ta đến xem xét giùm tử thị Phải có bác sĩ chứng nhận rồi chúng ta mới có quyền khiêng xác ra ngoài. Tôi tin chắc là tay này tự tử. Lạ một điều là giàu nứt khố đổ vách mà lại đi tự tử, uổng đời quá. Cứ hưởng hết gia tài rồi tự tử cũng đâu muộn! Nhưng điều tôi băn khoăn nhất là không tìm thấy khẩu súng nào cả. Thế thì ông ta tự tử bằng gì? Anh thấy lạ không? Trên chuyến bay mà xảy ra chết chóc là có rắc rối tọ Tôi phải báo về trung tâm điều hành hàng không cho họ biết cái chết bất ngờ của ông Gray.

Steward gật đầu đồng ý:

- Tôi đã nói Sally dò danh sách rồi. Thật may mắn trên máy bay có 2 ông bác sĩ cùng một lúc. Họ ngồi chung dãy ghế với nhau, C1 và C2.

- Tốt quá, anh bảo Sally mời ngay một ông đến gấp. À! Thế người tháp tùng ông Gray ngồi ở đâu?

- Ghế B3. Tên anh ta là Frank Từ. Trong sổ danh sách có ghi anh ta là thư ký riêng của ông Gray.

- Đầu mối câu chuyện nên bắt đầu từ anh chàng này. Chuẩn bị mời anh ta đến để hỏi chuyện.

Sally tiến đến dãy ghế C, chỗ 2 vị bác sĩ đang ngồi chuyện trò tâm đắc. Họ sàn sàn tuổi nhau, khoảng gần 50. Một người mặc bộ quần áo loại đi nghỉ mát, không có vẻ gì là bác sĩ cả. Người kia khoác bộ vest màu nâu sậm, tóc đen nhánh, khuôn mặt sáng, thông minh. Điệu bộ và cử chỉ rõ ràng là một vị bác sĩ. Sally đến gần, khom người:

- Bác sĩ Phạm?

Nàng không ngờ trên chuyến bay định mệnh này lại có cùng một lúc hai vị bác sĩ, mà là người Việt Nam nữa. Nghe có người gọi tên mình, ông Phạm ngẩng đầu lên, mỉm cười: - Vâng, tôi đây. Phạm Thúc. Có chuyện gì không cổ?

Sally xoa tay vào nhau:

- Thưa bác sĩ, có hành khách trong tình trạng cấp cứu rất cần sự giúp đỡ của bác sĩ. Ông Moss, phi công trưởng, nhờ tôi mời bác sĩ giúp chọ

- Cô lầm rồi, tôi mang học vị Tiến sĩ về Hình tội học thôi, chứ không phải là Bác sĩ Y khoạ Ông bạn tôi đây mới là người cô cần này.

Ông chỉ tay sang người bạn ngồi kế bên, cười cười:

- Xin giới thiệu với cô, đây là bác sĩ Trần Lả Còn cô?

- Sallỵ

Nàng nghiêng nghiêng đầu mỉm cười nhìn bác sĩ Trần, không muốn lập lại lời mời. Hiểu rõ tình trạng khẩn cấp, bác sĩ Trần cất tiếng:

- Tôi biết, để tôi xem có thể giúp được gì. Tôi lại không mang theo dụng cụ y khoạ Có điều cần nói rõ là tôi thuộc lãnh vực nghiên cứu ở phòng thí nghiệm chứ không phải bác sĩ chuyên khoa, cô nhé.

- Vâng không sao, thưa bác sĩ. Trên máy bay có đủ dụng cụ y khoa cho bác sĩ sử dụng. Nhưng bác sĩ không cần đến nó đâu.

Bác sĩ Trần đứng trước cửa phòng vệ sinh, đối diện với Steward và Moss. Ông nhìn đồng hồ rồi dõng dạc bảo:

- Tôi tuyên bố ông ta chết lúc 1 giờ 15.

- Nguyên nhân?

Bác sĩ Trần cắn môi suy nghĩ:

- Phải dời xác ra ngoài này để tôi quan sát rồi mới biết được, thưa ông. Nhưng trước hết, tôi muốn ông bạn của tôi tham gia cuộc điều tra này luôn. Ông ta là nhà tâm lý về hình tội, chuyên điều tra các tội phạm. Có thêm ý kiến của ông ta thì tốt lắm.

Không đợi viên phi công trưởng gật đầu, Sally hối hả bước đị Một lúc sau, ông Thúc khoan thai bước đến. Sau khi nghe chuyện, ông ghé mắt nhìn vào phòng vệ sinh quan sát. Không đầy một phút, ông ló đầu ra ngoài, vẫy tay gọi người bạn đến gần, to nhỏ điều gì đó nghe không rõ. Moss tỏ vẻ bồn chồn:

- Sao! Quý ông cho tôi biết có khám phá được cái gì không?

Ông Phạm quay sang viên phi công trưởng:

- Xin ông thứ lỗi cho. Tôi cần bàn một vài chuyện với bác sĩ Trần. Chuyện không đơn giản như tôi nghĩ. Cần phải dời xác để xem xét hiện trường kỹ hơn, nhất là phía sau xác chết rồi may ra mới tìm được nguyên nhân đưa đến cái chết thảm khốc của ông Gray.

Moss tỏ vẻ kiên nhẫn:

- Giám đốc điều hành công ty hàng không muốn nói chuyện với ông. Xin ông khoan nói rõ chi tiết, đừng để họ bấn loạn tinh thần. Cứ nói đại ông là bạn đánh gôn của ông Gray, chờ sau khi có kết luận của hai ông rồi gọi lại sau cũng không muộn.

- Bạn.... bạn đánh gôn? Tôi nghĩ là nên nói ngay cho họ biết là ông Gray bị giết chết.

Moss mở tròn to cặp mắt:

- Cái gì? Ông nói bị giết. Giết ở chỗ nào. Ông Gray tự tử thì đúng hơn.
Bác sĩ Trần đứng bên cũng lộ vẻ tò mò muốn nghe lập luận của ông Phạm:

- Tôi chưa biết cái gì đã gây ra vết thương khủng khiếp như vậy, nhưng tôi biết chắc rằng nó có sức công phá rất lớn, làm ông Gray chết liền, chết tức thì, không kịp thở hắt ra nữa. Cứ nhìn phần dưới khuôn mặt của ông ta thì biết ngay, nửa phần mũi và miệng bị phá nát như cám. Không súng thì cũng phải là một cái gì có sức công phá tương đương. Moss đằng hắng, cố tập trung tất cả những ý nghĩ cho mạch lạc, rồi lập luận:

- Nếu là súng, viên đạn chắc chắn phải trổ ra sau ót. Một khẩu súng tự vệ của đàn bà thôi cũng đủ xuyên qua thành nhôm của máy bay. Mà nếu thành bị lủng lỗ, chắc chắn máy bay sẽ mất thăng bằng. Ông biết là nếu viên đạn đục thủng cánh chứa xăng ở cao độ 35 nghìn bộ, chuyện gì sẽ xảy ra chứ?

- Tôi có nói chắc chắn là súng đâu. Tôi chỉ nói vết thương giống như bị đạn bắn.

- Nếu cho rằng ông Gray chết vì đạn bắn, thì chuyện tự tử cũng có thể lắm chứ. Ông ta một mình trong phòng vệ sinh, cửa lại gài từ bên trong.

Ông Phạm nhìn thẳng vào mắt viên phi công trưởng:

- Tôi đưa ra kết luận về vết thương làm ông Gray chết tức khắc. Tôi không biết cái xác chết có thể đứng dậy giấu biến vũ khí sau khi tự tử hay không nhưng cứ nhìn ông ta chết một cách thảm khốc.... với khuôn mặt nát bét.... cũng không tìm thấy vũ khí nào rơi rớt chung quanh. Ông thấy có kỳ lạ không?

- Vô lý... tôi tin chắc khẩu súng phải nằm đâu đó trong phòng vệ sinh. Nếu lôi được xác ra ngoài chúng ta sẽ tìm thấy ngay.

Câu hỏi khúc mắc hiện tại là tìm thấy khẩu súng hoặc một vũ khí nào đó. Tìm được nó thì giải quyết gần hết đáp số của bài toán hóc búa. Moss vẫn thắc mắc:

- Ông nghĩ là ai đó giết ông Gray chết rồi đặt xác ông ta ngồi trên bàn cầu?

Đến lượt Steward xen vào:

- Các ông nên nhớ là cửa khóa từ bên trong...

- Nếu vậy thì ai lẻn vào trong được...

- Rắc rối quá, không ai lẻn vào để giết ông ta, và cũng không phải tự tử, thế thì giải thích sao đây?

- Đó mới là vấn đề, chúng ta phải tìm cho ra manh mối. Tôi không dám qua mặt nhà chức trách nhưng tôi có một đề nghị...

Viên phi công trưởng lặng yên, có vẻ không tin tưởng giả thuyết của ông Phạm, vị tiến sĩ tâm lý về hình tội. Ông Phạm hỏi gặng:

- Thưa ông, ông có nghe tôi không?

Moss làm bộ giật mình như mải suy nghĩ không nghe câu hỏi của ông Phạm:

- Vâng, tôi đây. Ông bảo sao?

- Tôi có một đề nghị, xin ý kiến nơi ông. Trong khi ông bạn bác sĩ tôi đây xem xét kỹ xác chết để tìm ra nguyên nhân, ông có thể sắp xếp cho tôi gặp người bạn đồng hành với ông Gray để truy tìm thêm chi tiết không?

Moss suy nghĩ rất lung:

- Thật sự tôi không có quyền bắt người ta phải đi hỏi cung. Nhưng để tôi liên lạc dưới đất xem sao. Nếu họ ủy thác cho tôi quyền hành đó, ông an tâm đi, tôi sẽ mời những người liên hệ đến gặp ông ngay.

- Được rồi, xin ông làm ngay cho. Chúng tôi đợi ông ở đây. Tôi sẽ phụ dời xác ông Gray ra ngoài này. Hai ông Phạm và Trần hì hục mãi rồi cũng lôi được xác ông Gray ra ngoài đặt giữa lối đi. Vừa lúc đó, viên phi công trưởng quay trở lại:

- Thưa ông Phạm, viên giám đốc công ty chúng tôi đồng ý trao cho ông toàn quyền giải quyết sự việc... cho đến khi máy bay hạ cánh xuống phi trường Nữu-Ước. Dĩ nhiên lúc đó ông phải giao quyền lại cho nhà chức trách địa phương. Họ sẽ tiếp tục điều tra nội vụ.

- Tốt lắm, thế thì chúng ta có khoảng 3 tiếng đồng hồ để giải quyết vụ này. Xin cô Sally dọn cho tôi một góc để tiếp chuyện với người đồng hành của ông Gray. Anh ta là thư ký riêng phải không? Tôi muốn hỏi anh ta vài câu.

Moss tiếp lời:

- Hy vọng anh ta không phải là kẻ sát nhân. Tôi sẽ báo cho hành khách trời sắp có giông và yêu cầu mọi người ngồi yên tại chỗ, tránh việc đi lại phía trên này để ông làm việc thoải mái. Ông thấy sao?

- Cám ơn ông. Được ông lo cho như thế thì tốt quá. Vài phút sau, đang ngồi mải suy nghĩ về diễn biến của vụ giết người, ông Phạm nghe Sally đang lên tiếng ngăn cản một thanh niên muốn bước vào khu vực cấm. Tiếng chàng thanh niên:

- Tôi cho cô biết, tôi là người làm việc cho ông Gray.

Giọng Sally nhỏ nhẹ nhưng không kém cương quyết:

- Tôi biết, anh đã nói với tôi rồi. Nhưng đây là khu vực hạng nhất, còn anh ngồi ở hạng ba, hạng du lịch, anh không có quyền đặt chân vào chỗ này.

- Nếu có gì xảy ra cho ông Gray, tôi yêu cầu...


( còn tiếp 1 kỳ)


 

  Hải Ngữ ( phóng tác)


Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay185
Hôm quaHôm qua1106
Tổng cọngTổng cọng1968371

Đăng Nhập