Từ ngày áo trắng thư sinh
Nay đầu đã bạc nợ tình chưa suông
Nợ tình muôn kiếp tơ vương
Không sao trả được nên thương nhớ hoài!
Mượn người hạnh phúc một đời
Chẳng cho! Ta phải chịu lời đắng cay
Bây giờ người đã xa bay
Còn ta đông lạnh đêm ngày nhớ thương
Lưới tình người giăng, ta vương
Nên ta đành chịu sầu thương suốt đời!


Trầm Tưởng-NCM
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay182
Hôm quaHôm qua1106
Tổng cọngTổng cọng1968368

Đăng Nhập