


Tờ lịch cuối cùng rồi cũng được Quỳnh bóc ra khỏi tấm bìa cứng của năm cũ Vậy là một năm với bao buồn vui đã khép lại.
Xao động ríu rít trên không trung, đàn én nghiêng mình chào đón mùa xuân mới, mùa Ngày nắng nhẹ hanh. Buổi sớm sương trong vắt như những hạt pha lê vương trên ngọn cỏ mượt mềm tựa tấm thảm lụa nhung, màu xanh non ngút mắt. Hương hoa lá chen ra khỏi mùa đông u ám bắt đầu lừng thơm, lan tỏa bay đi bát ngát.
Mỗi lần ngồi ngắm những bông tuyết tinh khôi rơi vãi xuống cỏ cây, tôi lại nhủ thầm "Những bông Tuyết lông ngỗng đang rãi tràn xuống vạn vật."
Hàng năm cứ vào đúng ngày Giáng Sinh là những bông tuyết lông ngỗng lại tung bay, những bông Tuyết thật mỏng manh, rơi thật nhẹ nhàng trên bờ cây lối ngõ, những cành cây trơ xương đang run lên trong gió Đông thì chiều nay lại được những bông Tuyết ùa về khoác cho chúng tấm áo khoác của nàng Mỵ Châu trong truyền thuyết, tấm áo giá rét làm buốt giá những thân cây khẳng khiu tội nghiệp.
Tháng ngày buồn lặng lẽ
Bao nhớ thương vơi đầy
Đời đi qua rất nhẹ
Xuân về em có hay?