Sáng Tác

Mới năm giờ sáng, đang ngồi trên máy thì giật mình  vì tiếng  chuông reo, biết là dì Phúc nhưng mẹ vẫn mừng quýnh quáng đến nỗi không kịp xỏ dép . Dì Phúc xách có mỗi giỏ đồ nhỏ xíu còn chiếc bao to đùng là bánh tráng quê ta, dì Phúc biết mẹ có tật ghiền bánh tráng mè nhúng nước, nên quà cho mẹ chỉ bấy nhiêu là đủ. Nhiều  khi dì mua chả  cá hay nem mẹ cũng không thích mà còn cằn nhằn vì như thế là quá phí tiền

Xem tiếp...

"Rồi em cũng bỏ tôi đi"
Như dòng sông nhỏ trôi về bể dâu
Cơn đau gậm nhấm tình đầu
Bờ môi khép kín u sầu tim tôi
Đường trần đời bỗng chơi vơi
Tình yêu tan tác tả tơi nửa vời

Xem tiếp...

alt

Ngủ đi anh nhé bình yên
Ru anh sau những triền miên nhọc nhằn
Ai hành hạ sợi tóc xanh
Thương sao tóc vội bạc nhanh tội tình

Xem tiếp...

Loan đẩy cửa phòng con gái.Bé Mỹ vẫn ngồi tần ngần nhìn những gói qùa lớn nhỏ được gói giấy hoa , thắt nơ rất đẹp.Con bé không buồn mở những niềm háo hức đã khiến nó vui suốt mấy ngày trước sinh nhật.Nàng đến bên con,dịu dàng:
-Mở quà đi con.Mẹ nghĩ rằng đẹp lắm.
Giọng bé Mỹ lạc lõng:
-Con chưa muốn xem.

Xem tiếp...

alt

Ta lên thuyền từ thượng nguồn Bãng Lãng
Hồn bình yên bên sóng nước lửng lơ
Con thuyền tình trôi theo dòng lơ đãng
Con sông Hương đẹp tinh khiết không ngờ

Xem tiếp...

Con đi biền biệt xứ người
Tóc xanh nay đã bạc rồi mẹ ơi
Vẫn còn mắc nợ tao nôi
Ngày xưa mẹ đã đứng ngồi ru con
Ru quên tháng lụn năm mòn
Ru cho trái ấu nên tròn mới thôi…

Xem tiếp...

 alt

Tờ lịch cuối cùng rồi cũng được Quỳnh bóc ra khỏi tấm bìa cứng của năm cũ Vậy là một năm với bao buồn vui đã khép lại.
Xao động ríu rít trên không trung, đàn én nghiêng mình chào đón mùa xuân mới, mùa Ngày nắng nhẹ hanh. Buổi sớm sương trong vắt như những hạt pha lê vương trên ngọn cỏ mượt mềm tựa tấm thảm lụa nhung, màu xanh non ngút mắt. Hương hoa lá chen ra khỏi mùa đông u ám bắt đầu lừng thơm, lan tỏa bay đi bát ngát.

Xem tiếp...

Những bông Tuyết trắng phau rơi lất phất, tuông rơi phay pháy như những lông chim bay tung vãi xuống cây cỏ của buổi chiều Đông hệt như những chiếc lông Ngỗng trong tấm áo Mỵ Châu rải trên đất lạ ngày nào...

Mỗi lần ngồi ngắm những bông tuyết tinh khôi rơi vãi xuống cỏ cây, tôi lại nhủ thầm "Những bông Tuyết lông ngỗng đang rãi tràn xuống vạn vật."

Hàng năm cứ vào đúng ngày Giáng Sinh là những bông tuyết lông ngỗng lại tung bay, những bông Tuyết thật mỏng manh, rơi thật nhẹ nhàng trên bờ cây lối ngõ, những cành cây trơ xương đang run lên trong gió Đông thì chiều nay lại được những bông Tuyết ùa về khoác cho chúng tấm áo khoác của nàng Mỵ Châu trong truyền thuyết, tấm áo giá rét làm buốt giá những thân cây khẳng khiu tội nghiệp.

Xem tiếp...

Sáng nay bừng thức dậy
Đời ngắn thêm một ngày
Em mịt mù bên ấy
Anh một mình nơi đây

Tháng ngày buồn lặng lẽ
Bao nhớ thương vơi đầy
Đời đi qua rất nhẹ
Xuân về em có hay?

Xem tiếp...

Từng bước chân vàng úa lá Thu phong
Buổi chiều gió bờ sông xanh sóng nhẹ
Tà áo trắng phất phơ thân gọn nhỏ
Bờ tóc đen ve vuốt má em hồng

Tôi mơ ước em về thăm chốn cũ
Để gợi về hình ảnh kỷ niệm xưa
Để gọi là một chút nhớ... hương thừa
Mà dĩ vãng đã dệt sâu mầu mắt

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay1105
Hôm quaHôm qua1569
Tổng cọngTổng cọng1970860

Đăng Nhập