Loan đẩy cửa phòng con gái.Bé Mỹ vẫn ngồi tần ngần nhìn những gói qùa lớn nhỏ được gói giấy hoa , thắt nơ rất đẹp.Con bé không buồn mở những niềm háo hức đã khiến nó vui suốt mấy ngày trước sinh nhật.Nàng đến bên con,dịu dàng:
-Mở quà đi con.Mẹ nghĩ rằng đẹp lắm.
Giọng bé Mỹ lạc lõng:
-Con chưa muốn xem.

Nó ngước nhìn mẹ và nói ra điều mà Loan đang rất sợ:

-Sao ba không về hả mẹ?

-Có lẽ ba bận.

-Ba biết hôm nay sinh nhật con mà.

Người mẹ nghẹn ngào,không biết phải trả lời sao.Giọng đứa bé thống thiết:

-Hay là ba không còn thương mẹ con mình nữa?

-Đừng nghĩ vậy,con.Ba biết sẽ buồn đấy.

Đôi mắt trẻ thơ mở to,thẳng thắn :

-Thế ba có biết mẹ con mình buồn không? Hôm sinh nhật mẹ ba cũng quên…

Loan cười gượng:

-Hôm đó ba phải đi ký hợp đồng.Con cũng biết hôm sau ba đã tặng mẹ món quà rất đẹp.

Con bé vẫn không chấp nhận:

-Con không nghĩ rằng mẹ vui.

“Nó đã thấy mình khóc!”Loan nhủ thầm-cũng như hôm nay nàng nhìn thấy con ngồi thừ ra nhìn những quà tặng mà bình thường nó sẽ reo lên thích thú.

Suốt buổi tiệc sinh nhật Hương Mỹ 14 tuổi,Loan đã cố gắng nói nhiều,khỏa lấp khỏan trống do sự vắng mặt của Vinh . Mỹ cũng cười nói với bạn,nhưng nó không quên, nàng biết.Trước khi thổi nến,con bé vẫn còn nhìn ra cửa bằng ánh mắt tuyệt vọng.
Vinh thật tệ , làm gì thì cũng phải nhớ về với con chứ.Nàng đã nhắc chồng từ sáng và anh hứa thế nào cũng về…

Thời gian gần đây , Vinh đã bận rộn đến nỗi quên đi những dịp đáng nhớ trong gia đình.Ngày kỷ niệm 15 năm chung sống,anh gởi về cho vợ một bó hoa lớn tuyệt đẹp còn anh thì bận họp với công ty bạn.Rồi sinh nhật nàng và bây giờ đến con gái đầu lòng của họ-Loan có cảm tưởng chồng nàng không còn thời gian dành cho gia đình.
Cùng với sự vắng mặt thường xuyên,tiền Vinh đem về nhiều hơn.Anh cũng hiểu đôi khi Loan buồn và gỉai thích rằng công việc ở cơ quan dạo nầy rất nhiều,anh lại được tín nhiệm nên sự giao tiếp khiến anh không có cả thì giờ dành cho bản thân

-Em biết không,bây giờ kinh tế thị trường,ai nhanh chân mới thành công.Anh lúc nào cũng nghĩ đến vợ con,vì thế nên cố gắng kiếm nhiều tiền để vợ con sung sướng.

Anh âu yếm hôn vợ và Loan thấy không có lý do gì để phiền giận chồng.Rõ ràng tiền bạc đã đem lại cho gia đình họ một bộ mặt mới,tiện nghi đầy đủ,tòan những thứ đắt tiền.Loan cũng không còn phải tính tóan trướcnhững khỏan phụ chi nhỏ nhặt như trước.Nàng có thể mua sắm những quần áo,nữ trang mình thích.Lúc đầu điều nầy khiến nàng thỏai mái vô cùng.

Nhưng thời gian qua đi,và căn nhà dường như rộng hơn , vắng hơn vì Vinh ít khi có mặt ở nhà.Không còn nghe tiếng cười đùa khi mấy cha con cùng chơi ca rô hay cờ cá ngựa…Vinh thường về khuya và thỉnh thỏang say bí tỉ vì những chầu nhậu ngoại giao.

Và Loan cay đắng nhận ra rằng tiền bạc không thể thay thế tình cảm, nhất là tình cảm vợ chồng. Nàng nhìn những xấp tiền dày cộm chồng mang về bằng ánh mắt hờ hững.Vinh không hiểu điều ấy.Anh vẫn hăng say khoe với vợ những toan tính của mình để thành công trong những hợp đồng bạc tỷ.Vinh không để ý nụ cười trên môi vợ rất miển cưỡng.Nàng nghe chỉ để mà nghe và có vẻ mệt mỏi vì điều đó.

Khi vợ chồng còn nghèo, Loan đi may và Vinh tòng tọc đạp xe đạp ngày hai buổi đi dạy,họ mơ ước thóat khỏi cảnh ăn hôm nay lo ngày mai. Họ cùng xây mộng nếu có nhiều tiền,cuộc sống sung túc họ sẽ dành cho nhau tất cả.Khi đó sinh nhật Loan hay kỷ niệm ngày cưới sẽ được tổ chức linh đình chứ không phải chỉ một nụ hôn-dù là tha thiết-với một nhánh hồng làm qùa cho vợ.

Rồi thị trường mở cửa.Sự bon chen bắt đầu đón nhận kẻ nhanh chân.Sẳn vốn tiếng Anh,Vinh bỏ dạy,xin vào làm thông dịch cho một công ty.Với sự nhanh nhạy,khôn khéo,anh chiếm được một  vị trí quan trọng vừa uy thế vừa dễ kiếm tiền.

Bắt đầu những buổi chiều Loan ngồi chờ chồng bên mâm cơm nguội lạnh.Hai đứa con,một trai , một gái ngoan ngõan chưa đủ hiểu biết để chia sẻ với mẹ.Chúng chỉ vui khi được ba mua cho những phương tịên giải trí đắt tiền,sung sướng được mẹ sắm cho bao nhiêu quần áo đẹp…Nhưng rồi Hương Mỹ đôi lần bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của mẹ,nó mang máng nhận ra mẹ không vui như mình tưởng.

-Thôi con ngủ đi,gần mười giờ rồi…

Có tiếng còi xe,Loan hôn con rồi đi ra.Nàng biết Vinh đã về.Vinh loạng chọang dắt xe vào,vừa nói:

-Hôm nay anh vừa trúng thầu một công trình lớn em ạ…Vừa ký hợp đồng xong…

Thấy vợ im lặng,Vinh khựng lại ngạc nhiên:

-Em sao vậy?Không nghe anh nói gì sao?Anh làm gì mà mặt em như đưa đám vậy?-Anh thở ra-Vợ với con.Chẳng chịu hiểu gì cả…

Loan vẫn yên lặng chờ chồng dắt xe vào nhà lấy quần áo cho Vinh tắm.Một lát sau anh trở ra, có vẻ tỉnh táo hơn.Vinh moở cặp lấy một xấp tiền khá dày đặt trước mặt vợ:

-Tùy em thích gì thì sắm…

Loan khẽ lắc đầu:

-Có chuyện khác anh cần làm hơn,nhưng không phải cho em.

-Vậy thì ai?

-Hương Mỹ.Hôm nay sinh nhật nó.Con bé đợi anh cả buổi tối.

Vinh ngớ ra,rồi đưa tay vỗ vỗ vào trán.

-Chết thật…vậy mà anh chẳng nhớ gì cả.Công việ lu bu quá.

Loan nghiêm mặt,nhìn thẳng vào mắt chồng:

-Con nó rất thất vọng.Nó cho rằng anh không còn thương nó nữa.Nó nhất định không chịu mở quà-và có lẽ đang khóc trong phòng.

Vinh hấp tấp đi vào phòng con gái.Hương Mỹ nằm quay mặt vào tường.Anh đến bên con,gọi khẽ:

-Mỹ…

Con bé yên lặng.Vinh gọi lần thứ hai.Đột nhiên Hương Mỹ òa khóc nức nở.Đôi vai mảnh khảnh run lên từng chặp.Loan sà xuống ôm siết lấy con.Vinh lặng đi.Hình ảnh vợ con khiến tim anh đau nhói.Họ không hiểu anh hay anh không hiểu họ?Lâu nay anh đã mơ hồ cảm thấy sự mâu thuẩn giữa ước mơ và thực tế.Vợ chồng anh đã có nhiều tiền,nhưng không hẳn có nhiều hạnh phúc như anh nghĩ.Công việc đã chiếm của anh quá nhiều thời gian,kể cả những ngày bắt buột phải có mặt trong gia đình.Anh đã tự an ủi mình làm cũng chỉ vì vợ con-nhưng có lẽ họ cũng cần ở anh những thứ khác hơn tiền bạc-bởi vì bổn phận làm chồng,làm cha không phải chỉ chu tòan  về vật chất-Vinh muốn nói một câu gì đó-nhưng anh cảm thấy mắt cay cay…


Lý Thụy Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.