Sáng Tác

Khi xưa ngồi dưới mái trường
Thầy cô dạy dỗ mở đường bước xa
Viết từ đạo đức nở hoa
Bảng đen lưu dấu trong ta dáng thầy.

Bụi nào nhớ mãi hôm nay
Phấn in tư tưởng người thầy hôm qua
Rơi trong dòng nhớ đường xa
Rơi miền ký ức lòng ta nắng đầy.

Xem tiếp...

alt

Làm sao cho ta quên
Có một thời nông nổi
Đời  đôi lần hấp hối
Đau đớn dường như quen

Xem tiếp...

alt

Em biết em là con nhỏ khờ
Suốt đời ngây dại sống trong mơ
Yêu đương lầm lẫn nên giờ khổ
Thì thôi! ...đừng trách con nhỏ khờ!

Xem tiếp...

alt

Ngày đó gặp em thoả lòng mong nhớ
Rạng rỡ mắt cười rung động tim anh
Rừng không hết lá nụ tình mãi nở
Tình yêu nồng nàn vằng vặc trăng thanh

Xem tiếp...

Trong ngày giỗ của anh Minh hình như anh Hạ có nói một câu ví von nghe rất cải lương, nhưng Học cảm thấy cũng có lý . “Tuổi của bọn mình là lúc mặt trời đang đứng bóng sắp ngã về chiều, rồi sẽ chìm dần vào hoàng hôn mờ mịt – ánh sáng đang mất vào bóng tối…”. Anh giải thích ,tuổi trẻ là ban mai, là ánh bình minh đầu ngày của đời sống. Trên ba mươi, tuổi “tam thập nhi lập” – đã là buổi trưa – ánh nắng thật rực rỡ, gay gắt. Và sau cái tuổi gọi là “tri thiên mệnh”, thì bóng chiều đã ập tới… Cuộc đời rút lại chỉ gọn trong một ngày, sáng trưa chiều tối – ngắn ngủi và nhanh chóng nhưng Học đã “bỏ quên” cuộc đời của mình giữa bộn bề gian nan phiền luỵ, mãi cho đến khi Ái Liên ra đi - Mặt trời đã đang chếch về chiều !

Xem tiếp...

Đến lúc phải về, mình chia tay bạn nhé
Vẫn mỉm cười mà sao mắt lại cay,
Vờ như không lưu luyến  phút giây này
Cứ nấn níu, ríu rít  cười vui vẻ.

Vờ như vô tư mà sao đằm thắm thế
Hẹn  lần sau,  lần  sau nhé, người ơi,
Cứ dùng dằng đi mà bước chẳng rời
Tay lại trong tay, mắt lại cười trong mắt.

Xem tiếp...

Sao giăng giăng đầy trời
Ta muồn nhặt sao rơi
Kết thành xâu chuỗi ngọc
Để tặng người yêu tôi!

Em có còn nhớ chăng ?
Tâm sự dưới đêm trăng
Nhìn trăng...em đẹp quá !
Em giật mình ...à vâng!

Xem tiếp...

alt

Ngày gia đình Lan dọn về căn nhà này thì Lan đã thấy cây này đã có ở đó, những vòng kẽm gai, những ống lon rỉ sét, những túm giấy ni lông quằn quện, khuất lấp cã lên cành, che chắn lên các cành cây, mỗi lần má quét dọn lại quăng vào đó một mớ những vật dư thừa cần vứt bỏ

Cây vẫn nằm đó buồn phiền câm nín, cho đến một ngày , như những ngày qua, phụ với Mẹ phơi phóng những dãy phên phủ đầy những chiếc bánh tráng dưới nắng ban mai, bữa nay hàng nhiều vì Mẹ có thêm mối chợ, thu vén thêm một góc sân sau chím khuất bởi những vật thải lâu ngày, những chiếc lá xanh bóng mượt, hiện ra trong nắng ban mai, một búp, hai búp, xanh mướt, mịn màng như ngón tay búp măn của nàng thiếu nữ đang xuân

Xem tiếp...

Ờ thôi ta tiễn mình về
Ngòai kia trời đã bốn bề mưa giăng
Phải mình đang khóc hay không  
Mà sao nước mắt ướt dầm vai ta
Mình thổn thức mình thiết tha
Lòng ta muối xát gừng xoa rối bời
Ai ân kia đã xa rồi
Cũng xa lăn lắc một thời thanh xuân

Xem tiếp...

Tôi từ độ biết tên người yêu nhỏ
Biết lối đi và biết rõ nẻo về
Buổi tan trường áo trắng nón nghiêng che
Chiều xuân muộn dáng em về bóng đổ

Ôm cặp vở em vô tình qua phố
Tôi âm thầm đếm gót nhỏ chân em
Vạt nắng xuân rơi rớt ở ven thềm
Tôi yêu cả dáng em và vạt nắng

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay803
Hôm quaHôm qua1569
Tổng cọngTổng cọng1970558

Đăng Nhập