- Đăng ngày 18 Tháng 11 2010
- Lượt xem: 1982

Làm sao cho ta quên
Có một thời nông nổi
Đời đôi lần hấp hối
Đau đớn dường như quen
Bờ vai nào ta níu
Cánh mỏi bờ môi ngoan
Ru hồn hoang phút cuối
Quên đi những mỏi mòn…
Nhờ mây trôi hờ hững
Sông tìm thấy bầu trời
Nhờ gió khua nên sóng
Dâng mạch sống xanh tươi
Trong muôn vàn con sóng
Mơ chỉ môt mà thôi
Sóng ru hồn mộng mị
Sông ôm sóng trọn đời
Thanh Tùng
18.11.2010
