-
Phạm Thiên Thu
-
Đăng ngày 28 Tháng 5 2013
-
Lượt xem: 1519
Hôm nay là ngày lễ bế giảng của các lớp học tiếng Việt cuối tuần thuộc giáo xứ Khiết Tâm chúng tôi, không dưng một nỗi buồn tưởng như vô cớ ( mà thật ra chẳng vô cớ chút nào) xâm chiếm tâm hồn tôi . . . Nỗi buồn không biết gọi tên thế nào cho phù hợp thôi thì đành phải gọi là nỗi buồn Việt Ngữ vậy
Thật ra nỗi buồn thì cũng chẳng cần có tên làm gì, nhưng ở đây thì cần phải gọi rõ tên bởi trong tất cả những buổi họp đồng hương của nhiều cộng đoàn hay đoàn thể, ta thường nghe nói câu “ Chúng ta đi mang theo cả quê hương cùng với mình . . .” đó có lẽ là tâm tình của những người Việt Nam, những người dù có muốn hay không cũng đang phải “Xin nhận nơi này làm quê hương”.
Xem tiếp...