-
Phạm Thiên Thu
-
Đăng ngày 10 Tháng 5 2013
-
Lượt xem: 2780
Vào đầu thập niên sáu mươi, khi tôi chỉ mới là cô bé, hay gọi xách mé như thời bấy giờ thì tôi mới chỉ là “con nhãi ranh tiểu học” thì Nhất Tuấn đã trình làng tập thơ đầu “ Truyện Chúng Mình” (vì còn tiếp theo sau này nhiều tập mang cùng tên nữa).
Bài thơ đầu tiên tôi đọc được là bài “ chủ nhật này trẫm nhớ ái khanh không” do người chị bà con ở trọ nhà tôi để đi học chép trong quyển sổ giấy pelure màu xanh nước biển, nhưng bài thơ có những câu mà tôi thích thú nhất khi vừa mới đọc lại là
“Người ấy thường hay túm tóc tuiNổi sùng khi thấy tóc đen thuiCái cô nữ sĩ này ghê thậtDám sửa thơ người để nhạo chơi”
Xem tiếp...