Các bạn ơi, hè về rồi đó! Các bạn có nhớ những ngày hè năm nao xa lắc xa lơ ấy không !? Luy thì nhớ lắm, không sao quên được!
Để coi… ! Hồi học lớp Nhất tiểu học (lớp Năm bây giờ), có ban văn nghệ tí hon mặc đồng phục quần soọt xanh áo sơ mi cụt tay trắng, thắc nơ đỏ trông bảnh choẹ lắm. Trong ban văn nghệ tí hon ấy, Luy đánh đờn mandolin - chỉ có mỗi mình Luy đánh thôi – hay hay không chẳng biết, nhưng được Thầy hiệu trưởng cưng lắm, có lẽ nhờ “trong đám mù thằng chột làm vua”.
( Viết tặng Nguyễn Vũ Nhã, học trò cũ thân thương mà tôi mới gặp lại)
Xếp thêm vài món đồ cuối cùng vào chiếc va li kéo nhỏ, chuẩn bị xong các thứ để ngày mai Hảo lên đường vào Saigon họp lớp cùng bạn bè.
Bước xuống sân trước nhà vươn vai mấy cái rồi nhón chân hái mấy bông hoa Ngọc Lan, bum búp, trắng đục thoảng hương thơm dịu nhẹ, khẽ khàng đưa lên mũi hít lấy chút hương thơm dấu ái ấy thật sâu vào lồng ngực, Hảo đặt sáu bông Ngọc lan trên chiếc đĩa nhỏ trên bàn thờ chồng, tay lần mở cuốn sách đặt bên cạnh.
Theo các chuyên gia về phong cách ứng xử thì việc không sắp xếp được thời gian biểu hợp lý sẽ là lý do gây rối loạn nhịp sinh học của chính khổ chủ.
Một trong các giải pháp chống lại sự rối loạn nhịp sinh học chính là nghỉ ngơi theo đúng nguyên tắc “tắt bếp đúng lúc để nước đừng cạn”, nhằm khôi phục sự quân bình. Quân bình tất nhiên không bó buộc phải 50/50 mà là thay đổi tuỳ theo bối cảnh cá biệt của mỗi đối tượng, miễn là có nghỉ ngơi thay vì “chịu đấm ăn xôi” để rồi cuối cùng “mất cả chì lẫn chài”.
Quê tôi cả thẹn, hay lo Dòng sông vắng khách, con đò trầm ngâm Bụi tre thích đứng cười thầm Giàn bầu, giàn bí thích cầm tay nhau Con chim sẻ nhớ bẹ cau Con chào mào lại nhớ màu ổi ươn
Qua Hè rồi đến mùa Mưa Sau cơn thi cử, đong đưa vào đời Bốn phương góc biển chân trời Chợt nghe tin dữ rụng rời chân tay Ngờ đâu thế sự không may Cuộc đời thay đổi đọa đày Người Ta
- Alo! Đang làm gì đó? - Thì đang làm việc. Mình làm như người ta mướn em vào đây để ngồi chơi. Rõ khéo hỏi. - Ai biết được, chứ không phải làm thì ít mà lên nét thì nhiều sao? Tôi cười: - Anh khéo bận tâm, boss của em không lo, mắc mớ gì đến anh? Ghen hả? - Bậy, ai mà thèm ghen. - Vậy tại sao thắc mắc? Anh gọi có chuyện gì? - Anh trúng số,