alt

Mùa thu đến sân trường nhiều lá rụng
Lá lìa cành kết thành thảm em đi
Gót chân son nhỏ bé bước quanh tìm
Tìm cho thấy chiếc lá vàng năm ấy…

Mười lăm tuổi em thích làm thi sĩ
Thích trăng sao, trời đất với cỏ cây
Mơ theo hoa và mộng với cùng mây
Tựa khung cửa hồn đi tìm hoàng tử

Rồi một sáng trời hồng theo ngọn gió
Lối vào trường sỏi nhỏ bước lao xao
Lớp học vui với thầy “Hóa” sắp vào
Thầy trẻ quá, mới ra trường tháng trước.

Giờ hóa học trở nên thành thi vị
Buổi học nào em cũng thấy qua mau
Ai có biết sao đời bỗng đáng yêu?
Ai có biết lòng em tìm hoàng tử?

Bài em học trở nên thành khó thuộc
Mắt khóc thầm, mẹ chẳng hiểu vì sao
Sách vở bỏ rơi; trường lớp vương buồn
Em chỉ ước mình được thêm vài tuổi

Gió thu về trời đất thành tư lự
Ôm sách vào lòng, nhìn lá vàng rơi
Chợt có tiếng giầy bước nhẹ đâu đây
Quay sang nhìn, em cúi đầu “Thầy ạ!”

Thầy đi rồi nhưng dấu chân còn đó
Trên chiếc lá vàng bé nhỏ, bơ vơ
Nhặt chiếc lá em ép vào trang sách
Ép kín vào lòng tình tuổi ô mai…

Lá vàng rơi. Thầy ạ. Lá vàng rơi
Rơi nhiều qúa nhưng không bao giờ đủ
Dưới lòng đại dương, thầy chưa kịp biết
Tự do là gì? Hoàng tử là ai?

Thu xứ người, thu muôn đời vẫn đẹp
Đẹp như chiếc lá vàng em tìm mãi không ra

  Đặng Nguyễn (BSCE, UCSB)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.