Đã hơn 36 năm trôi qua,hình ảnh người Thầy ấy hằng ngày vẫn theo tôi tới lớp. Nhất là hằng năm vào ngày Hiến Chương Nhà Giáo 20/11 tôi cứ hứa với lòng mình sẽ viết về câu chuyện này như một lời tạ lỗi với Thấy, vậy mà đến nay tôi mới thực hiện được điều ấy...
Trở về thời gian khoảng đầu năm 1976. Tôi trở lại Qui Nhơn lần đầu tiên sau biến cố đau thương 1975. Bạn bè chẳng gặp một ai...bước chân càng thêm nặng nề tôi từ chợ khu Sáu bước ra đầu chợ đường Nguyễn Thái Học khi đến nhà đứa bạn cùng lớp mà nhà đã đổi chủ...chán nản...thất vọng....bỗng tôi nghe tiếng gọi:
Con đến thăm thầy buổi chiều hôm ấy Gió lạnh se se run rẩy mấy cành bàng Mây trắng chiều vàng, bàng bạc khắp không gian Con thấy tóc thầy cũng nhuốm màu mây bạc
Thoáng đó mà chị đã ở xứ sở cờ hoa này được năm tháng tròn trịa rồi đó. Chị luôn có cảm giác dường như thời gian ở bên này qua nhanh hơn,mặc dù cũng chỉ 24 giờ mỗi ngày như ở quê nhà, quả đúng là thời gian tâm lý
Tối qua, sau một ngày vật lộn với công việc, dù trời lạnh chị cũng ráng chui vào phòng tắm, người xưa thì hay cầu kỳ như “Đốt lò hương sưởi, so tơ phím này”, để thơm tho trước khi đàn . . . chị lại có thói quen, trước khi ngồi vào bàn viết thì người phải thật sạch sẽ và đầu óc phải thật thanh thản, những hệ lụy cuộc đời, những phiền toái của cuộc sống hàng ngày đều vứt bỏ hết . . .
Còn mấy ngày nữa là đến ngày 20 tháng 11 , cô lật mở lại những trang viết mà các em đã ghi lại những lời nói với cô trong đêm ngày 5 tháng 5 năm 2010, ngày cô về thăm nhà và do sự sắp xếp của trò Lê sa Long mà cô trò mình được gặp nhau...
Cô thật vô cùng xúc động và không ngờ cô trò mình lại có được cái diễm phúc ấy, đó cũng là nhờ công khó của các em, LSl và Hiền lớp trưởng đã bỏ bao nhiêu công sức để tập họp các em từ mọi nơi trở về họp mặt trong đêm ấy...